Tác giả: Đông Phương Trúc Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015
Lượt xem: 134519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/519 lượt.
thân ngoài kia, nhưng là ma huyễn thạch dù sao cũng không thể sánh bằng so với lam thủy tinh cầu lúc trước, chỉ có thể nhìn thấy được những cảnh tượng trong vòng năm bước lớn bên ngoài đại môn quỷ bảo. Quỷ vương suy nghĩ làm cách nào để thỏa mãn nàng……
Ở ngoài cửa, biểu ca Mộng Nguyệt dừng lại động tác đập đại môn, biết rằng đêm nay là vô vọng, liền dẫn Ngô Mộng Hạo trở lại khách điếm. Đúng lúc ấy, mấy chục con ngựa cản bọn họ lại, đám người kia chính là bọn cường đạo Ngô Mộng Hạo hận thấu xương, nếu không phải bởi vì bọn chúng, tỷ tỷ của hắn cũng sẽ không chạy vào trong quỷ bảo! Mộng Hạo hận không thể lập tức xông lên đem bọn chúng giết sạch sẽ! Thật ra thì Ngô Mộng Hạo cũng không thể đem trách nhiệm về chuyện không may của tỷ đệ hai người, toàn bộ đẩy lên người bọn thổ phỉ, nếu không phải hai người có lòng hiếu kì lớn, cũng sẽ không có cả một câu chuyện chia cách này. Đột nhiên, trước mắt Ngô Mộng Hạo cùng biểu ca sáng bừng, hai người liền ngất đi, dưới ánh trăng thanh tĩnh, chỉ còn dư lại tiếng cười gằn chói tai mà Mộng Hạo quen thuộc, tới làm bạn cùng vầng trăng vắng lạnh tròn đều.
Chờ đến khi mấy người Mộng Hạo tỉnh, đã đang ở trong hang ổ cường đạo, phỉ thủ (thủ lĩnh bọn phỉ nhân) bưng chén rượu lên, cười híp mắt nói: “Huynh đệ, các ngươi tỉnh? Mau tới, uống chút rượu cho ấm áp.”
Biểu ca Mộng Nguyệt nhận lấy chén rượu, hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra?”
“Bọn ta nhìn thấy hai ngươi ở trước cửa quỷ bảo mê man, nói vậy hẳn cũng bị ác ma trong quỷ bảo kia gây thương tích, hắn nhất định đã bắt đi người thân các ngươi, bọn ta cũng thế, cùng là bị lạc mất người thân, liền mạo hiểm đưa các ngươi tới đây. Nơi này là ngôi nhà các huynh đệ bọn ta tạm thời xây dựng, nếu không ngại xin mời nghỉ tại nơi này, có chút đơn sơ cùng thô kệch, bọn ta nhiều người lực lượng lớn, nếu hai huynh đệ các ngươi ở không quen, ta sẽ dẫn đường về khách điếm, chỉ là sợ các ngươi thế lực đơn bạc, sẽ bị ác ma kia giết hại a!”
Ngô Mộng Hạo cùng biểu ca hắn đã hoàn toàn quên đi thân phận của đám người trước mắt, Mộng Hạo thực không hiểu, vì sao cả người rất không thích nhóm người này, thậm chí là còn có chút gì đó thù hận, chính mình cũng không rõ ràng lắm. Mộng Hạo cảm thấy cũng không nên có cảm xúc này, bây giờ mới lần đầu nghe lời nói của người kia, cũng là lần đầu tiên gặp mặt, hơn nữa, những gì người kia nói quả thực là có lý, cũng là những câu quan tâm tới hai huynh đệ mình, vì mình cùng ý muốn với biểu ca, không thể nào lại có ý hận bọn họ? Song dù thế nào trong lòng vẫn không thể tự nhiên, không vừa mắt, có thể vì dáng dấp bọn họ thô kệch làm mình không ưa đi!? Nhất định là như vậy! Nhưng mình từ lúc nào đã trở thành một kẻ trông mặt mà bắt hình dong? Ngô Mộng Hạo lúc này trong lòng khó chịu loạn rối……
Cùng lúc đó, biểu ca Ngô Mộng Hạo hồi tưởng lại mục đích tới sa mạc này, cảm giác chí thừa mà lực không đủ, không khỏi nhìn trời mà thở dài. Phỉ thủ trong lòng âm thầm cười lớn, đắc ý vô cùng! Lão nhân kia mang cho bọn hắn kim phấn có tác dụng thay đổi kí ức, thực sự rất hữu dụng!
“Huynh đệ, chớ có gấp gáp, vị tiểu huynh đệ đây nói là thật hay giả, chúng ta cũng không có chứng cớ chứng minh, cần gì ở đây gấp gáp tranh đấu nóng vội! Biện pháp duy nhất hiện nay là dẫn cô nương kia đi ra, thăm dò ngữ điệu cùng lời nói của nàng ấy một chút, nếu quả thật nàng là người yêu của quy vương, vậy thì tốt quá rồi.”
“Ngươi! Có ý gì?!” Biểu ca Ngô Mộng Hạo có chút giận giữ nổi nóng.
“Huynh đệ, hãy nghe ta nói hết, bây giờ chúng ta chẳng phải chỉ là thương lượng đối sách hay sao, chính là nói thôi, chớ đả thương hòa khí giữa huynh đệ với nhau! Ta không khó cũng nhìn ra ngươi cùng biểu muội là tâm đầu ý hợp, lại bị ác ma giở trò chia rẽ, chẳng lẽ vị huynh đệ này không muốn tiêu diệt mầm mống tai họa đang reo rắc trong lòng cô nương kia hay sao? Muốn để cô nương kia cuối cùng trở thành yêu hết tâm mà quyến luyến hắn sao?… Nếu quả thật ác ma yêu lệnh muội, ta nói là nếu như! Lệnh muội có thể không biết phương pháp giải quyết ác ma, vì vậy mà không biết cách thoát khỏi cơn ác mộng cùng hắn dây dưa, nếu như muốn cứu thoát nàng, vậy phải để nàng biết được điều này, nàng nhất định sẽ không chút do dự hành động, bởi vì lệnh muội trong lòng yêu thương là ngươi, như vậy vừa là tự cứu người của mình, vừa là trừ hại cho nhân dân, mà ngươi từ đó về sau, rốt cục sẽ cùng người yêu kết nghĩa vợ chồng trăm năm hạnh phúc, mà tiểu huynh đệ này cũng có thể cùng người nhà đoàn viên một thể, này là một kế sách trăm lợi vô hại.” Lời của phỉ thủ hoàn toàn câu động lòng Ngô Mộng Hạo cùng biểu ca, hai người dễ dàng rơi vào bẫy.
Đêm đó, Ngô Mộng Hạo cùng biểu ca quay lại quỷ bảo, vội vàng gõ cửa, cầu khẩn nói: “Mộng Nguyệt! Mở cửa nhanh a! Đệ đệ của muội bởi vì nhớ muội mà bệnh nặng không dậy nổi, hắn trước khi chết muốn gặp muội lần cuối, chẳng lẽ muội cứ như vậy ngoan tâm, không niệm tình tỷ đệ, thành toàn cho mong muốn cuối cùng của Mộng Hạo sao? Mở cửa nhanh a! Trễ nữa chỉ sợ sẽ