XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trong Mộng Kỳ Duyên

Trong Mộng Kỳ Duyên

Tác giả: Đông Phương Trúc Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 134516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/516 lượt.

được vị biểu ca đây nói rõ ý tưởng hành động thoát khỏi si tâm lầm lạc này đi! Bát kể là tốt hay xấu, cũng coi là có chút giao phó. Ngô Mộng Hạo, đi, chúng ta cùng đi tìm chút dã vị ngon bưng tới chiêu đãi tỷ tỷ ngươi.” Nói xong liền lôi kéo Mộng Hạo bước ra ngoài.
Sa mạc vào đêm lúc này thì kiếm đâu ra dã vị gì a! Phần lớn động vật ăn được cũng không ra ngoài lúc này. Nhưng là lời nói dối lộ liễu như vậy cũng đã bị mấy người vốn đang có tâm sự riêng kia bỏ quên.
Thực ra Ngô Mộng Hạo cũng muốn tạo cơ hội cho tỷ tỷ cùng biểu ca ở riêng, hy vọng biểu ca có thể sử dụng tấm chân tình của mình đánh thức tỷ tỷ, vì vậy lưu lại hai người trong phòng, kỳ thực vốn không hề muốn đi cùng tên phỉ thủ.
“Ai…..” Mộng Nguyệt vốn định ngăn lại đệ đệ, nhưng là muốn trước khi trở về nghe biểu ca nói rõ, nàng biết suy nghĩ của đệ đệ, cũng quả thật có mấy lời muốn dặn dò biểu ca, mà theo như cá tính đệ đệ nàng hiểu rõ, Mộng Hạo chỉ sợ chưa nghe xong đã không khống chế được mình, thương tâm khổ sở, sợ rằng Mộng Hạo sẽ dùng tình thân tỷ đệ ép mình làm theo ý cậu, mà bản thân mình nếu như nhìn thấy đệ đệ khóc thút thít thương tâm, nhất định sẽ không đành lòng, sẽ mềm lòng mà ở lại, đến lúc đó trái với lời hứa với quỷ vương, sẽ gây hại cho đệ đệ, bởi vì quỷ vương nói một sẽ không hai. Ngẩng đầu một chút nhìn bóng đêm đang ngày càng chuyển, nàng không nói nhiều, để biểu ca nhanh nói hết….
Phỉ thủ nhìn ra Ngô Mộng Nguyệt thích ma quỷ kia, nói vậy cái bí mật đó hẳn con tiện nhân kia đã biết, nói nhiều vô ích, xem ra kế hoạch của mình còn chưa bắt đầu đã sụt bại, trong lòng oán hận vô cùng, không hề ngờ kết quả lại như vậy, nhìn Ngô Mộng Hạo đang cúi đầu uống nước cạnh dòng suối xanh biếc, đột nhiên trong lòng nảy sinh một âm mưu, lặng lẽ lấy ra từ trong ngực binh khí thiết trảo (móng sắt), dấu ở phía sau, há mồm kêu lớn: “Mau nhìn, giữa sa mạc xuất hiện một con hồ ly!”
Ngô Mộng Hạo quay người lại nhìn, chỉ thấy giữa ngực dâng lên một trận đau nhói, một thiết trảo lạnh như băng lấy tốc độ thật nhanh, chính xác đâm thật sâu vào ngực trái mình, một đầu kia thiết trảo chính là vị đại ca cậu đang sùng bái! Cho đến khi ngã xuống hoàn toàn, trên khuôn mặt non nớt vẫn mang đầy vẻ không thể tin cùng giận giữ….
Phỉ thủ giữ chặt thiết trảo quay quay móc móc, giật ra, theo thiết trảo vung ra là một trái tim đỏ tươi đầy máu.
“Hừ! Không oán ta được! Muốn oán thì oán mệnh ngươi không tốt đi! Ha ha!!!” Đem thiết trảo cùng buồng tim tiện tay ném vào trong dòng nước xanh, thò tay xuống rửa sạch bàn tay đầy máu, sau đó xoay người hướng nhà gỗ chạy, trên khuôn mặt là bi thiết khôn cùng….






Lúc này, Mộng Nguyệt bộc bạch hết với biểu ca: “Ta luôn luôn xem ngươi là đại ca, nếu không có cuộc hành trình lần này qua sa mạc, không có sự xuất hiện của vương, có lẽ, ta có thể đã trở thành vợ của ngươi, căn bản sẽ không thể hiểu tình yêu thật sự là gì, sẽ cùng ngươi tương nhu dĩ mạt*, bình yên đạm bạc hết cả cuộc đời, nhưng là bởi vì vương xuất hiện, mới khiến cho cuộc sống bình thường của ta không còn là tầm thường nữa, trở nên thực sự có ý nghĩa, biểu ca hãy tha thứ cho ta! Quên ta đi.” Ngô Mộng Nguyệt nhìn biểu ca trước mắt không đáp lại một lời, không biết biểu ca đang suy nghĩ gì, cũng không biết mặt trời ngoài kia đã lặng lẽ leo lên đám mây.
(*Tương nhu dĩ mạt: điển tích trích trong “Trang Tử. Đại tông sĩ”. Hai con cá sa vào vùng nước cạn, để sinh tồn mà đã dùng miệng hà hơi ấm cho nhau, tình cảm ấy làm cho người ta cảm động, nhưng sinh tồn như thế thật tội nghiệp. Đối với hai con cá, hạnh phúc là có thể tự do bơi lội tung tăng, mỗi con có một thiên địa thuộc về mình, mỗi con ở một phương, quên đi lẫn nhau, quên đi những ngày dựa dẫm nhau mà vui vẻ tiến về trước.
Mộng Nguyệt khi dùng câu này có lẽ ý là hai huynh muội sống cuộc sống vợ chồng với nhau sẽ không thực sự hạnh phúc, sẽ chỉ sống bởi cái nghĩa với nhau mà thôi….)
Biểu ca Mộng Nguyệt nghe nàng nói một hơi, trong lòng rất bất mãn, có thất vọng, có không cam,…. Nhưng sự thật tàn khốc đã chứng minh mình cuối cùng là một kẻ thất bại trong cuộc tình này, không thể không cưỡng bách chính mình suy nghĩ thoáng ra, thế gian này còn biết bao nữ nhân tốt, cần gì mãi đơn phương yêu một cành hoa! Nếu buông tay, cũng không nên ngay cả mặt mũi mình cũng đánh mất, liền nói:
“Nguyệt nhi, như lời muội nói, ta cũng không kiên trì nữa, chỉ cần muội hạnh phúc là tốt rồi, muội yên tâm, bá phụ bá mẫu, còn có Mộng Hạo đệ đệ, ta sẽ đem hết khả năng của mình chiếu cố bọn họ, ta có ăn cũng sẽ không để bọn họ chịu đói, bất quá ta vẫn phải khuyên muội, cùng hắn chung sỗng vẫn phải cẩn thận thì hơn, dù sao ta đối với thân phận hắn không thể chấp nhận.”
Mộng Nguyệt bây giờ đã bị cừu hận hoàn toàn che mắt, nguồn gốc mọi chuyện cũng không còn tâm trí điều tra hiểu rõ, tất cả đều theo ý nghĩ của mình mà kết luận, kết luận đi tới hành động vội vã. Mộng Nguyệt quyết tuyệt đi ra khỏi cửa, cùng biểu ca ngây ngốc nhìn thân thể biểu đệ,