Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341596
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1596 lượt.
lại trên đời này, Lý Hạo phải chết.”
Nói xong Công Tôn Vân đi trở về phòng.
P/s: Chờ đợi ngày tên khốn Lý Hạo cùng cả nhà họ Nhiễm đê tiện kia ngủm cù nèo.
Sẽ không để cho cô dễ chịu
Trong phòng, Lam Kỳ đưa tấm hình chụp cô mặc áo cưới trong di động copy vào laptop, nghĩ một chút liền gởi một tấm qua cho Mễ Đóa, cô muốn kết hôn nhưng làm thế nào cũng muốn kích thích con nhóc kia một chút, làm bạn bè tốt nhiều năm như vậy, không gởi một tấm qua không tốt lắm.
Không tới một giây đồng hồ, Mễ Đóa liền gọi điện thoại qua, Lam Kỳ để điện thoại cách xa lỗ tai mình một chút, tiếng mắng chửi người không lải nhải bên kia mới có thể tạm dừng một chút.
"Đóa Đóa, tớ cũng không phải cố ý, tớ cũng không biết người kia lại là Khương Hạo, tớ cũng bị lừa.” Cô đáng thương tội nghiệp mở miệng.
"Cậu lừa gạt người nào chứ, lúc đó cậu chính là nói như vậy."
Mặt Lam Kỳ biến sắc, “Thích hay không thích nói một tiếng, không thích tớ liền kêu anh ta cút.” Nếu Mễ Đóa thật sự không thể chạm điện với tên kia, vậy thì quyết định như vậy đi, không có duyên rồi.
Lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Lam Vũ đi vào.
"Lý Hạo được bảo lãnh ra ngoài rồi.” Lam Vũ ngồi xuống trên giường Lam Kỳ, ánh mắt rơi trên mấy tấm hình chụp phóng đại trên máy tính, cười nhẹ, xem ra con nhóc nhỏ này sẽ kết hôn trước mình.
"Chị, người không phải nói cực kỳ phiền phức hay sao, như thế nào lại có thể nhanh như vậy liền cho nộp tiền bảo lãnh đi ra?” Lam Kỳ không hiểu, cách nói chuyện của chị gái già ngày hôm qua cùng ngày hôm nay hoàn toàn khác nhau, mà ngày hôm qua cũng chỉ có mình Thiệu Tử Mục tới, không lẽ chị gái già cùng Thiệu Tử Mục đạt thành thỏa thuận gì rồi?
"Chị, có phải chị có chuyện gì gạt em hay không?"
"Không có." Lam Vũ lắc đầu.
"Kỳ Kỳ, em đi cùng với chị gặp Lý Hạo.” Lam Vũ cảm thấy mình nói chuyện thực buồn cười, bây giờ vậy mà cô lại sợ gặp hắn ta, thì ra cô cũng có lúc sẽ sợ.
"Chị, chị thật sự muốn đi gặp anh ta sao?” Cô cảm thấy hai người bọn họ nhất định phải gặp mặt nói rõ mọi chuyện, nhưng mà cô đi theo có thích hợp không?
"Bọn chị hẹn ở quán càfê Bích Hải, em đi tới đó với chị, chờ anh ta đến, em có thể rời đi."
"Được."
Lầu hai quán càfê Bích Hải, Thiệu Tử Vũ thu hồi tầm mắt.
"Thả tình địch ra ngoài, thật không giống tác phong của anh."
Đôi mắt Thiệu Tử Mục nhìn chăm chú vào trên người cô gái nhỏ dưới lầu, sắc mặt tuy tiều tụy, nhưng vẫn như cũ một bộ dáng nữ cường nhân, anh nhíu mày, anh không rõ bản thân làm sao có thể thích một cô gái không hiểu phong tình như vậy.
"Đương nhiên không giống tác phong của anh, chỉ là cô ấy đồng ý chỉ cần anh thả Lý Hạo ra, cô ấy liền suy xét chuyện tình giữa anh và cô ấy.” Nếu không thì anh sẽ không tốn công sức nộp tiền bảo lãnh Lý Hạo ra ngoài.
"Chỉ có thời gian hai ngày.” Thiệu Tử Vũ lên tiếng, anh chỉ có thể nghĩ cách áp chế chuyện của Lý Hạo xuống một chút, hai ngày sau đó, Lý Hạo sẽ mắc tội càng nặng thêm.
"Thời gian hai ngày đủ rồi.” Thiệu Tử Mục gật đầu, anh chỉ đồng ý giúp mang Lý Hạo ra ngoài, cũng không có đảm bảo hắn ta sẽ không bị bắt trở về.
Nghe nói như vậy Thiệu Tử Vũ lắc đầu.
Lam Kỳ chọn một vị trí tốt ngồi xuống, nhìn về phía trên lầu cười, là cô gọi điện thoại kêu Thiệu ngốc tới, cô sợ sẽ xảy ra chuyện giống lần trước.
“Em ở đây cười cái gì?” Ánh mắt Lam Vũ nhìn lên trên.
"Không có cười cái gì." Lam Kỳ vội vàng dời đi lực chú ý của Lam Vũ, vừa rồi cô giống như thấy được Thiệu Tử Mục, thật là, Thiệu ngốc như thế nào lại dẫn anh ta đến đây.
"Có đói bụng không, có muốn gọi chút gì đó ăn trước hay không?” Lam Vũ nhìn đồng hồ, thời gian hẹn gặp Lý Hạo đã qua, có thể là hắn ta không đến, cô lo lắng hắn ta sẽ trốn tránh không muốn gặp cô.
"Không cần." Lam Kỳ lắc đầu, cô tuyệt đối không đói, hơn nữa, cô muốn giữ gìn dáng người, cô không muốn đến lúc đó lại mặc không vừa áo cưới.
“Ừ” Lam Vũ lấy điện thoại di động ra gọi cho Lý Hạo, trong di động truyền đến giọng nói của cô nhân viên thông báo điện thoại đã bị tắt máy.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, đã qua thời gian hẹn gặp một tiếng, Lý Hạo còn không có xuất hiện, Lam Vũ cười khổ, xem ra là hắn ta không muốn gặp cô, cũng đúng, nếu đổi lại cô là hắn ta cũng sẽ giống như vậy.
“Chúng ta trở về thôi.” Lam Vũ đứng dậy, lúc này điện thoại của cô vang lên, nhìn dãy số cô nhấn nút bắt máy.
Lam Kỳ không nghe được nội dung cuộc gọi, chỉ cảm thấy sắc mặt chị gái già càng thay đổi, sau đó ừ một tiếng rồi cúp điện thoại.
“Chị, sao lại nhìn em như vậy?” Trán Lam Kỳ đổ mồ hôi lạnh, chị gái già nhìn cô như vậy thật dọa người.
“Em nói chuyện chị muốn gặp Lý Hạo cho Thiệu Tử Mục?”
“Không có.” Lam Kỳ nghi ngờ chị gái già làm sao biết, nhưng mà cô là nói cho Thiệu ngốc không phải Thiệu Tử Mục.
“Thôi được rồi, đừng đi theo chị.” Nói xong Lam Vũ đi ra ngoài.
“Chị, người đi đâu vậy?” Lam Kỳ cảm thấy nét mặt chị gái già không đúng, hơn nữa còn có cú điện thoại vừa rồi cũng rất kỳ lạ.
“Không được đi the