Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Hồ Ly Bẫy Vợ

Trúc Mã Hồ Ly Bẫy Vợ

Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi

Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341669

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1669 lượt.

Tử Vũ mở miệng, đó là căn nhà sau này của bọn họ, để cho cô trang trí thành bộ dáng cô thích.
"Ừ, anh cứ yên tâm, mắt thẩm mỹ của em rất chuẩn, đảm bảo anh vừa lòng."
Lam Kỳ hưng phấn, trong mắt lóe ra tia sáng giảo hoạt, để cho cô trang trí liền toàn bộ đổi thành bộ dáng cô thích, cô sẽ không đi.
"Ừ" Thiệu Tử Vũ cười, ánh mắt rơi xuống bao lớn bao nhỏ trên tay Lam Kỳ, trong đó có một túi tài liệu, túi tài liệu lộ ra một góc làm anh chú ý.
"Bé con, vừa mua cái gì tốt đó?” Anh cười hỏi.
Thấy Thiệu Tử Vũ lại gần muốn xem, Lam Kỳ vội vàng đem bao lớn bao nhỏ ở gần vị trí của anh dời đi.
"Không có gì." Cô cười gượng, đều là mấy bộ quần áo lót sexy, nếu anh lấy ra xem không xấu hổ chết cô sao.
Cô không thể tưởng tượng bộ dáng Thiệu ngốc dịu dàng cầm trên tay bộ quần áo lót gợi cảm, quả thực là hủy hoại hình tượng tốt đẹp của anh.
Lam Kỳ luống cuống tay chân thu xếp đồ đạc, không phát hiện túi tài liệu rơi ra trên ghế ngồi.
"Bé con, cửa xe còn chưa đóng chặt.”
Thiệu Tử Vũ nghiêng người đem cửa xe đóng chặt lại.
Nhìn Thiệu ngốc đột nhiên đến gần, thấy khóe miệng chứa nụ cười nhàn nhạt của anh, nghe được mùi hương dễ ngửi trên người anh, Lam Kỳ cảm giác con sói háo sắc trong lòng mình đang làm loạn, nghĩ muốn cắn anh một ngụm.
Sau khi đóng kỹ cửa xe, Thiệu Tử Vũ ngồi thẳng thân thể, Lam Kỳ chỉ lo quan sát anh không chú ý tới lúc anh cùng cô tiếp xúc, anh đã nhanh tay đem túi tài liệu nhặt lên.
Mấy phút sau hai cửa hàng nội thất Lai lớn nhất thành phố C, bên trong bày biện các mặc hàng trong nước ngoài nước gì đều có, làm cho người ta hoa cả mắt.
"Bé con, ở chỗ này chờ, anh đi đậu xe."
Đưa cô đến lối vào Thiệu Tử Vũ mở miệng.
"Được, em chờ anh."
Lam Kỳ xách theo bao lớn bao nhỏ xuống xe, để ở trên xe cô sợ Thiệu ngốc thừa dịp xuống xe nhìn lén.
Sau khi Thiệu Tử Vũ đậu xe xong, lấy túi tài liệu kia ra, những tấm ảnh bên trong khiến cho hai mắt anh tối sầm, những tấm ảnh này đều là ở tại làng du lịch, là ảnh của anh cùng Lam Kỳ.
Những ảnh chụp này là hình chụp lén, góc chụp xa xa, hình ảnh bắt được cực kỳ vội vàng, bé con làm sao sẽ có những thứ này.
Suy nghĩ một chút anh liền xuống xe.
"Bé con."
Xa xa nhìn thấy bộ dáng Lam Kỳ cầm theo bao lớn bao nhỏ, trong mắt Thiệu Tử Vũ liền hiện lên nồng đậm ý cười, thật sự là một vật nhỏ ngây thơ, trên mặt những cái túi này đều có viết còn sợ người khác đoán không ra bên trong là cái gì? (Ôi ôi Kẹo choáng, chị Lam làm gì ngốc thế không biết)
"Thiệu ngốc, chúng ta vào thôi."
Thấy anh đến, Lam Kỳ vui vẻ kéo cánh tay anh, nghĩ đến nên vì Thiệu ngốc mua đồ dùng nội thất cô liền vui vẻ.
Thiệu Tử Vũ nhìn cô, đưa cho cô một vật.
"Bé con, rớt đồ."
Lam Kỳ vừa nhìn thấy, đây không phải là túi tài liệu chứa ảnh chụp kia sao, choáng váng, khi nào thì thứ này bị rớt ra?
"Hình ảnh chụp không tệ, bé con khi nào thì cho người chụp? Như thế nào anh không biết?"
"Chuyện này. . ."
Lam Kỳ cũng không biết nên nói thế nào, nếu như anh biết những ảnh chụp này là do anh rể cho người đi chụp lén không biết sẽ như thế nào.
"Anh chỉ tùy tiện hỏi, ảnh chụp không tệ, một hồi mua mấy cái khung hình lồng vào.” Thấy cô trả lời không được, Thiệu Tử Vũ lại mở miệng.
"Ừ"
Nghe anh nói như thế Lam Kỳ thở phào nhẹ nhõm, đây là hình chụp của cô cùng Thiệu ngốc, cho nên cô mới cầm đi.
Nụ cười nơi khóe miệng của Thiệu Tử Vụ ngưng lại, không cần hỏi anh cũng biết những tấm ảnh này là từ đâu mà có, đây là do thám tử chuyên nghiệp chụp, bé con không có khả năng cùng loại người này tiếp xúc, người có thể cùng loại người này tiếp xúc bên người bé con chỉ có một.
Nhưng mà anh thấy kỳ lạ, Lý Hạo không có khả năng đem ảnh chụp giao cho cô, đoán chừng là cho chính cô phát hiện cái gì, khó trách vừa rồi sắc mặt cô không tốt cho lắm.
"Bé con, em cảm thấy Lý Hạo là một người thế nào?"
Thiệu Tử Vũ hỏi.
Trong lòng Lam Kỳ kinh ngạc, không phải là Thiệu ngốc phát hiện được cái gì chứ, nếu không thì làm sao anh có thể hỏi như vậy?
"Làm sao anh lại đột nhiên hỏi anh ta?"
"Không có gì chỉ là một người bạn của anh muốn tìm luật sư lên toà án, anh muốn hỏi một chút."
"Anh ta có thể đi."
Lam Kỳ chỉ có thể nói như vậy, trước kia lúc còn chị gái già ở đây hắn vẫn còn bình thường, hiện tại ngược lại có chút khác lạ.
"Nhưng anh không thích hắn ta.” Thiệu Tử Vũ nói thẳng, “Thủ đoạn của hắn rất âm trầm, về sau cách xa hắn một chút.” Mặc kệ cô có phát hiện gì hay không, anh nhất định phải cảnh báo cô rõ ràng, để lúc anh không có ở bên cạnh cô, cô có thể bảo vệ tốt chính mình.
Lam Kỳ nhìn gò má của anh, nghe anh nói như vậy cô cũng có cảm giác này, trước kia cảm giác cực kỳ nhạt, hiện tại nghe anh nói như vậy cảm giác càng ngày càng mãnh liệt.
"Được."
Lam Kỳ gật đầu, cô cũng không muốn cùng hắn đơn độc ở chung.
"Vậy chúng ta vào đi thôi."
Thiệu Tử Vũ mở miệng.
Lam Kỳ cùng Thiệu Tử Vũ từ lầu một đi dạo đến lầu hai, một tiệm bán hàng độc quyền, Lam Kỳ nhìn đến một tấm lớn màu trắng, thiệt kế cực kỳ tao nh