Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341716
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1716 lượt.
nh độ tức giận thế nào.
Anh không có tới
Thứ hai ngày 23, Lam Kỳ khoanh một vòng tròn trên lịch, hôm nay cô lại lớn thêm một tuổi, buổi sáng cô cố tình thay bộ váy ngày đó Thiệu ngốc mua cho cô, bộ váy dài màu gạo, phong cách cực kỳ lãng mạn, tóc quấn lên thành búi đáng yêu, trên cổ đeo sợi dây chuyền ngọc trai ngày đó Thiệu ngốc đưa, trên mặt trang điểm nhạt, cô cảm thấy cách ăn mặc hôm nay của mình không tệ.
Từ sáng sớm cô liền không ngừng xem điện thoại, đã hai ngày rồi Thiệu ngốc không có gọi cho cô, không biết có phải đã quên thời gian trở về hay không.
Cô nghĩ muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng mà thủy chung cũng không gọi, cô cảm thấy nếu cô gọi nhắc nhở vậy thì không còn ý nghĩa nữa rồi.
Rời giường ăn điểm tâm, Lam Trung Hoa mang cô đi chọn xe, Lam Kỳ chọn một chiếc xe cực kỳ bình thường, giá cả không đắt, cô không muốn cho cha già quá vất vả, bởi vì cô còn chưa lấy được bằng lái chỉ có thể để Lam Trung Hoa chở trở về nhà.
"Kỳ Kỳ, không phải là con chọn xe rồi về sau để cho ba chở con chứ.” Trên xe Lam Trung Hoa cười.
"Mẹ, con cảm thấy mình rất có dáng vẻ phụ nữ trưởng thành rồi."
Lam Kỳ né tránh công kích của mẹ già, cô cảm thấy dường như mẹ già đang muốn đem cô thay hình đổi dạng.
"Con biết cái gì, mẹ đã hẹn mẹ của thằng nhóc kia tối thứ sau này gặp mặt, mấy ngày tới con nên ăn mặc thật đẹp cho mẹ, nếu vẫn là cái bộ dạng đối phó tùy tiện kia, thật mất mặt."
Làm nửa ngày thì ra mẹ già là vì chuyện này, thì ra bà để tâm như vậy, Lam Kỳ cảm thấy cuộc sống sau này của mình khẳng định không dễ chịu.
"Kỳ Kỳ, lại đây, thử cái này."
Vương Mạn lựa chọn quần áo cho Lam Kỳ.
Lam Kỳ cầm lên nhìn một chút.
"Mẹ, mẹ không thấy là mấy bộ quần áo này quá thành thục rồi sao."
Nhìn giống như là mấy bà thím, mẹ đây là cái mắt thẩm mỹ gì chứ.
"Không cảm thấy, cái này vừa đúng, ba mẹ thằng nhóc đó thích phụ nữ truyền thống, bây giờ mấy bộ quần áo của con gái nếu không phải là lộ ngực, liền lộ chân, bọn họ không thích con dâu như vậy, mà mẹ cũng không thích con gái mặc quần áo để lộ quá nhiều.”
Vương Mạn kiên trì bắt Lam Kỳ đi thử.
Lúc Lam Kỳ bước ra từ phòng thử quần áo cũng không dám xem gương, cái này có thể dùng từ ‘vô cùng thê thảm’ để diễn tả, cô không tin người lập tức già hơn mười tuổi trong gương lại là mình.
"Mẹ, người tha cho con đi."
Lam Kỳ nhìn thấy cách đó không xa đã có người đang cười trộm.
Vương Mạn lùi một bước, nhìn kỹ xem.
"Đúng là không quá thích hợp, màu sắc có vẻ hơi lớn tuổi.” Nói xong liền lắc đầu, “Đều tại con, mấy năm rồi cũng không có đi dạo phố cùng mẹ, mẹ cũng không biết con thích hợp kiểu quần áo nào, như vậy tự con đi chọn đi.”
Lam Kỳ thở một hơi dài nhẹ nhõm, vội vàng chạy về phòng thử đồ cở quần áo ra, mẹ già nói người bạn kia nghe qua thật khủng bố, cô nghĩ ngày đó đánh chết cô cũng không đi.
Lam Kỳ trong sự quan sát kỹ càng của mẹ già mua vài bộ quần áo, rốt cuộc xem như qua ải.
Chọn quần áo xong Vương Mẩn lại mua thêm mấy bộ kem dưỡng da cho Lam Kỳ, về đến nhà Lam Kỳ nằm trên giường nhìn điện thoại, không có cuộc gọi nào, cũng không có tin nhắn, đã qua giữa trưa, thật sự là anh đã quên rồi sao?
Cô nhịn không được kéo tới kéo lui dãy số quen thuộc kia.
"Thực xin lỗi, số điện thoại quý khách gọi hiện đang tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau.” Trong điện thoại truyền ra giọng nói êm tai, đôi mắt Lam Kỳ có chút đỏ lên, Thiệu ngốc đáng chết, cả điện thoại cũng gọi không được, có phải đang trốn tránh cô hay không.
Cô lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, nghĩ anh tắt máy là vì không muốn ăn sinh nhật cùng cô, tâm tình liền càng ngày càng tệ.
Buổi tối Mễ Đóa tới nhà Lam Kỳ ăn chực.
"Kỳ Kỳ chúc cậu lại già thêm một tuổi.” Vào cửa Mễ Đóa đưa quà sinh nhật của mình.
Lam Kỳ cười nhận lấy liếc cô một cái, cô mới bây lớn sao có thể có liên quan đến từ ‘già’ chứ.
"Mễ Đóa ngồi đi cháu.”
Vương Mạn từ phòng bếp bưng trái cây đi ra, gương mặt mỉm cười, cô biết quan hệ của hai đứa nhỏ này rất tốt, sinh nhật hàng năm đều quấn quýt cùng một chỗ.
"Dì Lam, cái này tặng cho dì."
Vương Mạn kinh ngạc.
"Làm sao lại tặng quà cho dì?"
"Lúc con mua quà cho Lam Kỳ liền nhìn thấy sản phẩm nước hoa mới đưa ra thị trường, con nghĩ dì Lam xinh đẹp như vậy xịch lên người nhất định quyến rũ chết người nên liền mua."
Vương Mạn mở cái hộp ra, là một một nhãn hiệu nước hoa, nghe nói rất khó mua được.
"Con đứa nhỏ này miệng thật ngọt."
"Chỉ cần dì Lam thích là được rồi."
"Dì đương nhiên thích, chỉ là lại khiến con tốn kém.” Vương Mạn cảm thấy ngại, luôn để cho con bé tốn tiền.
"Như thế nào lại tốn kém, con lấy nó trừ tiền cơm."
Mễ Đóa cười, cô cực kỳ thích đồ ăn ba Lam nấu, hương vị đặc biệt ngon.
"Được, vậy tối nay liền ăn nhiều một chút."
Vương Mạn nói xong trở về phòng bếp.
Lam Kỳ cùng Mễ Đóa ngồi ở trên ghế sô pha xem TV.
Mễ Đóa dùng cánh tay chọt chọt Lam Kỳ.
“Người đẹp, buổi tối như thế nào, năm nay không cần tớ cùng mừng s