Tác giả: Bảo Bảo Tuyền Nhi
Ngày cập nhật: 03:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341694
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1694 lượt.
” Nói xong liền vội vàng đuổi theo.
Thấy phản ứng của anh ta, mọi người đều cười, Lam Kỳ một đầu mờ mịt, muốn hỏi Thiệu ngốc, nhưng mà người nhiều như vậy làm sao mà hỏi đây.
"Tử Vũ, khi nào thì mời chúng tôi uống rượu mừng?” Có người hỏi.
"Nhanh" Thiệu Tử Vũ cười, “Tiền mừng các người một phần cũng không thể thiếu.”
"Đó là đương nhiên, tới, tôi kính chị dâu một ly."
Lam Kỳ cảm thấy bọn họ xưng hô như vậy đã đủ để cho cô đau lòng rồi, lại còn uống rượu.
"Cô ấy không thể uống, tôi uống thay."
Thiệu Tử Vũ giúp cô cản rượu.
"Thương bà xã như vậy! Ha ha...” Mọi người cười vui vè, một bữa cơm ăn xong, Lam Kỳ thấy Thiệu Tử Vũ uống không ít rượu, cô cực kỳ nghi ngờ, bộ đội không phải là chỗ cực lỳ nghiêm túc hay sao? Như thế nào mấy người này có thể uống nhiều như vậy?
"Anh không sao chứ?"
Trên đường trở về, Lam Kỳ sờ sờ mặt anh, nhìn xem có phải đã say rồi hay không.
Thiệu Tử Vũ lắc đầu.
"Không có."
Nhìn sắc mặt của anh không có gì không thích hợp, Lam Kỳ mới yên tâm, cô nhìn anh, nếu cô còn không hỏi trong lòng sẽ rất khó chịu.
"Bé con, có chuyện muốn nói?"
Thiệu Tử Vũ nhìn cô.
"Ừ, lúc Lý Viện rời đi sao anh không đuổi theo?” Cô vẫn là hỏi ra.
"Vì cái gì anh phải đuổi theo?”
Lam Kỳ không lên tiếng, chẳng lẽ muốn cô hỏi, không phải anh thích cô ta sao? Nhưng mà cô không hỏi được.
"Hôm mua đồ dùng nội thất, buổi tối anh đã đi đâu?"
Lam Kỳ hỏi cực kỳ uyển chuyển.
Thiệu Tử Vũ suy nghĩ một chút.
"Gọi điện thoại cho em rồi về nhà.”
Nghe được mấy chữ ‘về nhà’ mặt Lam Kỳ đột nhiên suy sụp, Thiệu ngốc gạt cô.
"Sau khi về nhà Khương Hạo gọi điện thoại cho anh kêu anh ra ngoài, sau đó anh liền thấy Lý Viện đang ở cùng với cậu ta, Lý Viện say rượu.
Thiệu Tử Vũ lại nói tiếp.
Sắc mặt Lam Kỳ càng thay đổi, người này nói chuyện không thể nói hết một lần hay sao.
"Lý Viện say rượu?” Việc cô muốn nghe chính là cái này.
"Ừ, chẳng những say còn ôm anh không rời, kéo thế nào cũng kéo không ra.” Thiệu Tử Vũ nhìn cô cười, anh hiểu rõ tâm tư của cô, hiện tại khúc mắc trong lòng bé con hẳn là đã mở rồi.
"Say rược còn ôm ấp anh?"
Lam Kỳ không thể tin điều mình vừa nghe được, chớp chớp mắt, thì là mọi chuyện là như vậy, cô còn tưởng rằng....Mấy ngày nay ăn dấm chua không phải trả tiền rồi.
Lam Kỳ nghĩ tới đau khổ cùng dấm chua mấy ngày qua, Thiệu Tử Vũ cũng không làm phiền cô, chỉ là nhìn cô cười.
"Tiểu Lý dừng lại ở phía trước một chút."
Lúc đi ngang qua siêu thị Thiệu Tử Vũ gọi.
Tiểu Lý lái xe vào bãi đậu xe trong siêu thị.
"Anh muốn mua cái gì?” Lam Kỳ cười hì hì hỏi, lời Thiệu ngốc mới nói làm cho cô như bay bổng, thì ra anh không thích Lý Viện, cảm giác Thiệu ngốc cô quen thuộc đã trở lại.
Thiệu Tử Vũ nhìn bộ dáng ngọt ngào của cô, trong lòng động một chút, rất nhiều ngày rồi không thấy cô cười với anh như vậy.
"Mua cho em ít đồ ăn, vừa rồi em không có ăn bao nhiêu, buổi tối sẽ đói.” Anh dịu dàng lên tiếng.
"Ừ"
Lam Kỳ gật đầu, vừa rồi lúc ăn cơm có Lý Viện ở đó cô như thế nào có thể nuốt trôi, Thiệu ngốc đối với cô thật tốt.
Anh nóng hay không!
Trong siêu thị, Thiệu Tử Vũ mua rất nhiều đồ ăn cho Lam Kỳ, đều là đồ ăn vặt cô thích ăn, còn mua thêm một chút gạo cùng thức ăn, sau khi trả tiền Tiểu Lý mang đồ lên xe, cậu ta biết tay thủ trưởng hiện tại không đủ lực.
"Thiệu ngốc, ngày mai em nấu cơm cho anh ăn.” Trên xe Lam Kỳ hưng phấn mở miệng, Thiệu ngốc bị thương cô có cơ hội biểu hiện hiền đức của mình.
Thiệu Tử Vũ nhìn cô.
"Bé con, em biết làm những món nào?"
"Chuyện này. . ." Lam Kỳ bị hỏi nhớ lại những thứ Thiệu ngốc mua lúc nảy một món cô cũng không biết làm, đều là do mẹ già bình thường không cho cô xuống bếp.
"Vậy em ngủ ở chỗ nào?” Lam Kỳ nghe anh nói vậy trong lòng vui vẻ một hồi, nhưng trên mặt vẫn là giả vờ giả vịt.
"Lầu dưới có ghế sô pha.” Thiệu Tử Vũ nghĩ một chút liền mở miệng.
"Không được, em không có thói quen ngủ ở phòng khách.” Nét mặt Lam Kỳ lập tức suy sụp, như thế nào vẫn muốn cô ngủ ở sô pha, không được, cô không thể thoả hiệp.
"Vậy thì chỉ còn cách ngủ chung với anh."
Thiệu Tử Vũ cực kỳ bất đắc dĩ nói. (Anh Thiệu gian quá, khoái chết đi được còn giả vờ)
Lam Kỳ muốn cười to, đây mới là ý cô muốn.
"Vậy em lên giường ngủ."
Lam Kỳ quả quyết ngồi vào trên giường bắt đầu ăn đồ ăn vặt, cô biết như vậy không vệ sinh nhưng mà nhà anh cái gì cũng không có, anh hẳn là không để ý, ăn xong cô sẽ giúp anh dọn dẹp sạch sẽ.
Thiệu Tử Vũ cũng nằm trên giường nhắm mắt lại nghỉ ngơi, Lam Kỳ cầm một viên kẹo vị dâu đưa tới.
"Anh có muốn ăn hay không?"
Thiệu Tử Vũ lắc đầu, Lam Kỳ để viên kẹo gần miệng, đôi mắt lại di chuyển loạn, nếu Thiệu ngốc đã không thích Lý Viện như vậy phải đem anh chiếm làm của riêng, nhưng mà làm cách nào chiếm được cô vẫn đang suy nghĩ.
"Thiệu ngốc, đồ dùng nội thất ngày đó mua đâu rồi?” Lam Kỳ mở miệng, nếu đồ dùng nội thất cô thích đều đã mua, vậy trước chiếm nhà của anh.
"Anh bảo c