Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.
út tức giận, anh gỡ ra bàn tay quấn bên hông mình, dùng hết sức, không lưu tình chút nào, hành vi của cô ta lúc này vô cùng quá đáng, anh không thể khoan nhượng nữa.
Bởi vì sức lực của Mễ Tu, Mạnh Nhụy bị đẩy ra sau mấy bước, lảo đảo một chút mới đứng vững lại, cô ta dùng ánh mắt khó tin nhìn Mễ Tu, anh lại dám đẩy cô ta!
“Xin cô chú ý hành vi cử chỉ của mình, những hành động vô lễ này sẽ chỉ khiến người khác phiền chán.” Mễ Tu nheo mắt nhìn cô ta, đã không còn vẻ ôn hoà của ngày thường.
“Phiền chán! Anh nói em phiền chán!” Âm thanh của Mạnh Nhụy nhất thời gay gắt.
Mễ Tu nhìn thấy ánh mắt của cô ta đã lạnh đến mức không còn chút ấm áp.
“Em đã làm gì mà anh phải nói em như vậy! Em phiền chán, Tiêu Quý không phiền chán sao?” Mạnh Nhụy lớn tiếng chất vấn, biểu tình đã có chút méo mó.
Mễ Tu không muốn tranh cãi với cô ta, lại càng không muốn kéo Tiêu Quý vào, anh muốn xoay người bỏ đi.
Mạnh Nhụy đuổi theo, túm lấy anh, vẫn chưa có ý định từ bỏ mà hỏi: “Anh nói đi, em làm gì khiến anh ghét em! Nói đi!”
Mễ Tu lại hất tay cô ta ra, tiếp tục đi về phía trước, hành vi của Mạnh Nhụy đã có chút bất thường, anh hoàn toàn không cần thiết dây dưa nhiều với một người điên.
Thấy Mễ Tu vẫn muốn bỏ đi, Mạnh Nhụy thẹn quá hoá giận, không còn ra vẻ giả tạo như trước kia nữa, cô ta hướng về anh gào lên lớn tiếng: “Mễ Tu, anh chính là một thằng ngốc! Em thích anh như vậy anh lại không thích em! Tiêu Quý chỉ là một đứa tạp chủng không ai muốn, anh lại còn…”
Lời mắng chửi ác độc của Mạnh Nhụy chợt im bặt, vẻ hung ác của cô ta đã bị đông lại bởi ánh mắt lạnh giá của Mễ Tu, rốt cuộc không nói được chữ nào nữa.
Mễ Tu lạnh lùng nhìn cô ta, âm thanh trầm thấp lại nghiêm khắc: “Ngậm miệng cô lại cho tôi, nếu không tôi mặc kệ cô là ai.”
Mạnh Nhụy nín thinh, sắc mặt trắng bệch, đầu ngón tay hơi run rẩy, giờ khắc này cô ta lại cảm thấy Mễ Tu chính là một tên ác quỷ, giống như nếu cô ta nói thêm một câu nữa thì sẽ bị anh xé xác.
Xung quanh đều là tiếng vui cười của bạn học, nhưng Mạnh Nhụy lại cảm thấy xung quanh cô ta yên tĩnh không có chút tiếng động. Cho đến khi Mễ Tu rời khỏi, biến mất trong tầm mắt Mạnh Nhụy, dây thần kinh kéo căng của cô ta rốt cuộc bị cắt đứt, nước mắt không thể kiềm nén mà chảy xuống, cô ta che miệng, bờ vai không ngừng run rẩy.
Vì sao lại như vậy, tại sao Mễ Tu không thích cô ta, từ nhỏ đến lớn mặc kệ cô ta muốn gì thì sẽ đạt được cái đó, vì sao Mễ Tu không thuộc về cô ta! Đều tại Tiêu Quý, đều bởi vì cô! Nếu không có cô, Mễ Tu nhất định là của cô ta!
Mạnh Nhụy căm giận Tiêu Quý, một đứa tạp chủng không ai muốn, dựa vào cái gì mà giành với cô ta!
Mạnh Nhụy đột nhiên xuất hiện tại 55 Tuan, Tiêu Quý hơi bất ngờ, lúc này vẻ mặt cô ta nham hiểm và hung ác khiến Tiêu Quý hoảng hốt, khách ở xung quanh đã nhìn qua, cô vội kéo Mạnh Nhụy ra ngoài. Trông thấy bộ dạng đến kiếm phiền toái của cô ta, nếu ảnh hưởng đến kinh doanh của cửa tiệm sẽ không tốt lắm.
Mạnh Nhụy hung hăng hất tay Tiêu Quý ra, trừng to mắt nhìn cô.
Tiêu Quý hít một hơi, nhìn thấy mu bàn tay mình chợt đỏ lên, cô nhíu mày nhìn qua Mạnh Nhụy, cô ta đang phát điên gì đó!
Mạnh Nhụy nhướng mày, vênh váo hống hếch trừng Tiêu Quý, nói: “Chị còn muốn chiếm lấy Mễ Tu đến lúc nào?”
Tiêu Quý nhăn mặt nhíu mày, gần như nhăn thành chữ “xuyên” ( 川 ), cô ta đang nói gì hả!
“Chị đừng không biết xấu hổ, quấn chặt Mễ Tu làm gì hả, còn hở tí ra là nhà tôi, xí! Thật là đáng ghét!”
“Cho dù cô điên rồi cũng phải có chút suy nghĩ chứ, tôi là bạn gái anh ấy, quấn quýt anh ấy là chuyện hiển nhiên, người đáng ghét nên là cô mới đúng!”
“Bạn gái! Bạn gái gì hả, tôi không thừa nhận!”
“…Đồ thần kinh!” Tiêu Quý không muốn dây dưa với Mạnh Nhụy nữa, xem ra cô ta điên rồi, dính vào lại chẳng thoát ra được đấy.
“Chị mắng ai đồ thần kinh hả, chị là đứa con không ai muốn, đồ tạp chủng!” Mạnh Nhụy mắng chửi hung tợn.
Tiêu Quý sửng sốt, cô không ngờ Mạnh Nhụy sẽ nói thế, nhất thời quên mất phản ứng lại.
Mạnh Nhụy đắc ý nhìn cô, cô ta biết đây là tử huyệt của Tiêu Quý. Cô ta nhẹ giọng cười, Tiêu Quý đi được vài bước thì cô ta nói chầm chậm: “Thật sự là đáng thương quá, ba chết, mẹ cũng đi luôn, không ai muốn có chị, kể cả mẹ ruột của chị, chị nói xem chị không được lòng của bao nhiêu người mới rơi vào kết cục đấy hả?”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiêu Quý trắng như tờ giấy, không thể phủ nhận, Mạnh Nhụy đạp trúng nỗi đau của cô, cô không có sức phản bác.
Mạnh Nhụy cười châm biếm, trông thấy sắc mặt tái nhợt của Tiêu Quý, cô ta tiếp tục nói ra lời ác độc: “Chị nói đi, cần gì phải chiếm lấy Mễ Tu, chị có điểm nào xứng với anh ấy chứ, anh ấy giỏi giang, bộ dạng đẹp trai, tính tình cũng tốt, mà chị, ha ha, chẳng qua là một đứa trẻ ngay cả mẹ ruột cũng không cần mà thôi, nếu tôi là chị, tôi đã ngoan ngoãn cách xa Mễ Tu từ lâu, đừng đợi đến ngày anh ấy không cần chị, tới lúc đó chị đi cũng chẳng thơm tho gì.”
Tiêu Quý ngẩng đầu, nắm chặt nắm tay, ẩn g