Tác giả: Tiểu Tiểu Vô Yêu
Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341460
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1460 lượt.
ợc. Mà Tiểu Mã Ca và Đường Tam Thận ngồi trên sofa, hiển nhiên đã lãnh đủ đau khổ, bọn họ thờ ơ, bình tĩnh ăn khoai tay chiên uống bia, thường thường hô lên một tiếng, hát rất hay…
Tiêu Quý và Mị Mị liếc nhìn nhau, đều chớp chớp đôi mắt to của mình, dùng ánh mắt hỏi, làm chuyện vô nghĩa gì thế này!
Sắp được nghỉ hè, gần đây có rất nhiều kỳ thi, Tiêu Quý và Mị Mị vốn ở phòng tự học, nhưng đột nhiên nhận được điện thoại của Tiểu Mã Ca, nói hôm nay Hầu Tử muốn chích máu mời mọi người đi hát karaoke. Tiêu Quý và Mị Mị sửng sốt, Hầu Tử nhà các cô uống lộn thuốc hay là chưa uống thuốc thế, lại chủ động mời khách, rất hiếm thấy nha! Phải biết rằng, từ khi biết cô là thiên kim tiểu thư, mấy người bọn họ liên tục dụ dỗ, cưỡng ép cám dỗ cô mời khách, rõ ràng có khí chất cường hào mà một thiên kim thị trưởng nên có, nhưng chẳng lấy ra một xu tiền, ngay cả McDonald cũng không ăn. Vì thế các cô thầm lặng tẩy chay Hầu Tử mấy tiếng đồng hồ.
Trông thấy Hầu Tử gần như trong trạng thái điên cuồng, Tiêu Quý và Mị Mị lách qua cô, nghiêng người ngồi xuống cạnh Tiểu Mã Ca, đến gần lỗ tai cô, lớn tiếng hỏi: “Hầu Tử sao thế?”
Nhớ nhung là một cảm giác rất kỳ diệu
Như hình với bóng
Âm thầm lặng lẽ len lỏi vào trong sâu thẳm con tim
Nhưng chỉ vừa chớp mắt nó liền chìm ngập em trong bóng tối cô đơn
Em chẳng thể kháng cự, đặc biệt là trong đêm tối
Nhớ anh đến không thở được
Hận mình không thể lập tức chạy ngay đến bên anh
Để hét to cho anh biết rằng
Em sẽ nguyện ý vì anh…Em đồng ý vì anh…
Em đồng ý vì anh…mà quên đi chính mình…
…
(Lời dịch bài hát: Lam Trần)
Vừa hát, Tiêu Quý vừa nhớ Mễ Tu nhà cô, tính ra anh đã đi sáu ngày rồi, cũng không biết khi nào thì về, hơn nữa sau khi về anh phải lập tức thi cử, Tiêu Quý thật sự lo lắng Mễ Tu sẽ không chống nổi. Tuy rằng Mễ Tu nhà cô rất ưu tú, nhưng mà, thi cử công việc đi công tác, ba cái gộp chung, thật sự mệt chết đi được.
Em đồng ý vì anh…Em đồng ý vì anh…
Em đồng ý vì anh…bị lưu đày đến tận chân trời
Chỉ cần anh thật lòng dùng tình yêu chân thành hồi đáp em
Em sẽ nguyện tất cả vì anh
Tất cả đều nguyện vì anh
(Lời dịch bài hát: Lam Trần)
Âm cuối hạ xuống, hai tay Tiêu Quý cầm microphone, cô nhắm mắt lại, chìm đắm trong tình yêu đẹp đẽ, chỉ cần anh thật lòng dùng tình yêu chân thành hồi đáp em, em sẽ nguyện tất cả vì anh, tất cả đều nguyện vì anh, vì anh.
“Phách phách phách.” Tiếng vỗ tay rất nhỏ, vang lên nhịp nhàng.
Tiêu Quý sửng sốt, tiếng vỗ tay kia lại từ cửa truyền đến, chầm chậm xoay đầu qua, Tiêu Quý mở to mắt nhìn.
Mễ Tu dựa vào cửa, mỉm cười nhìn cô, vẻ mặt dịu dàng, đôi mắt đen láy của anh lấp lánh như sao trời.
Tiêu Quý ném microphone, vội vàng chạy qua, cô bổ nhào lên người Mễ Tu, giống như con gấu túi.
Mấy người ngồi trên sofa xem náo nhiệt trong nháy mắt nhốn nháo, hoan hô, hò hét, giơ chân, Hầu Tử tràn đầy sức sống ngay tức khắc, cô chạy tới nhặt microphone, lớn tiếng hô lên: “Hôn một cái, hôn một cái, hôn một cái!”
Một tràng hùa theo: “Hôn một cái!!!”
Tiêu Quý trượt xuống người Mễ Tu, trong đôi mắt to là ý cười óng ánh, cô hôn chụt lên môi Mễ Tu, không chút ngại ngùng chần chừ.
Mễ Tu cụp mắt nhìn cô, đôi mắt thâm trầm như biển cả, ngoài nhớ nhung mãnh liệt ra, còn có tình nồng nóng cháy.
“Wow, Tiểu Kê nhà tớ quả nhiên là nữ trung hào kiệt, ha ha ha ha ha!” Hầu Tử đã quên mất nỗi buồn của mình.
Mễ Tu đè nén cuồng nhiệt dưới đáy lòng, anh kéo Tiêu Quý vào ghế lô, tìm chỗ ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, Tiêu Quý liền hỏi ngay: “A Tu, anh về khi nào vậy, sao không gọi điện cho em để em đi đón anh!”
Mễ Tu nắm chặt tay Tiêu Quý, vuốt thẳng mái tóc hơi rối bời của cô, anh nhẹ giọng nói: “Anh vừa về tới, buổi chiều em phải thi, cho nên anh không báo cho em biết.”
“Anh vừa về à, sao anh biết em ở đây, còn nữa anh không ở nhà nghỉ ngơ cho khoẻ đi? Không mệt sao?” Tiêu Quý nhíu mày, có chút đau lòng.
“Không mệt, anh đã ngủ rất lâu trên máy bay.” Hành trình vốn sắp xếp bảy ngày, bởi vì Doãn Cách Hi và anh đều có việc bận tâm, cho nên rút ngắn thành sáu ngày, hai người vội làm xong rồi mau trở về. Bởi vì hôm nay Tiêu Quý phải thi, anh vốn định cho cô ngủ một giấc ngon lành, ngày mai sẽ đi tìm cô, cho cô một sự bất ngờ. Nhưng sau khi trở về nhà trọ, Du Phong nói với anh rằng bọn Tiêu Quý đi hát ở KTV. Anh không ngừng giây nào mà chạy đi ngay, mới mở cửa ra đã nghe được tiếng hát du dương ngọt ngào của Tiêu Quý, đáy lòng anh mềm nhũn.
“Ồ, vậy lần này anh đi công tác thuận lợi không?” Tiêu Quý hỏi.
“Rất thuận lợi, dự tính sẽ phát hành vào dịp hè, anh là người lập trình của trò chơi trực tuyến này, e là nghỉ hè không thể về nhà.” Mễ Tu bóp nhẹ tay Tiêu Quý, thấy cô cụp mắt xuống, có một tia thất vọng, anh cười dịu dàng, nói: “Vì thế em ở lại đây với anh, dù sao bọn Du Phong cũng phải về nhà.”
Tiêu Quý ngạc nhiên ngẩng đầu: “Thật sao?” Tốt quá, vừa rồi cô còn tưởng rằng phải xa Mễ Tu hai tháng trời, mới sáu ngày thôi cô còn không chịu nổi!
“Thật mà.” Mễ Tu làm sao nỡ xa cô