Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1342215
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2215 lượt.
tiết về cuộc sống, công việc và tình hình học hành của mình ở Mỹ, anh lại miêu tả tỉ mỉ về cuộc sống, công việc và tình hình học tập của anh ở Trung Quốc. Chỉ có đầu thư và cuối thư có một vài câu tình cảm, còn văn là những nội dung không quá ủy mị.
Thư của cô thường dài hơn thư của anh, cô cứ viết là viết đến năm sáu tờ giấy, có lúc vì để thư không vượt quá trọng lượng nên cô còn viết hai mặt. Nhưng thư của anh thường chỉ hai ba trang, có khi cũng viết hai mặt, nhưng phần lớn đều chỉ viết một nặt.
Cô liền ấm ức, trách anh viết thư quá ngắn.
Anh giải thích rằng: Anh không thể bằng em, em là con gái của nhà văn, bản thân cũng là mầm ươm nhà văn, em cầm bút lên thì văn chương dào dạt như thác đổ, viết thế nào cũng có thể viết thành bài dài. Còn anh viết gì cũng giống như bắt sâu vậy, phải từng chữ từng chữ miêu tả trên giấy. Anh viết được hai ba trang thì mất thời gian gấp ba bốn lần em.
- Em thi một lần đã đỗ đấy thôi.
- Em là gặp số đỏ.
- Không phải số đỏ, là em thông minh, từ nhỏ em đã thông minh, không như anh …
- Anh thì sao? Anh cũng rất thông minh
- Anh chẳng thông minh, đầu anh không phải để cho học hành.
Cô cố gắng hỏi:
- Rốt cuộc thì anh thế nảo?
Anh rụt rè trả lời:
- Thảm lắm, anh … chưa làm xong, nửa chừng đã rời phòng thi.
Cô không nén nổi kêu lên:
- Nửa chừng đã rời phòng thi? Thế sao được? Chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến kết quả!
- Không đâu.
- Sao lại không? Giữa chừng rời phòng thi, chưa hoàn thành xong đề thì sao lại không ảnh hưởng đến kết quả?
- Anh … đến tên cũng chưa viết thì chẳng có kết quả được, sao mà ảnh hưởng đây?
Cô suýt chút nữa thì ngất, nhưng không dám biểu lộ ra, càng không dám trách anh, chỉ tự trách mình:
- Điều tại em, em không nên ép anh đi thi sớm như vậy.
- Không trách em được, là anh … quá vô dụng.
- Sao có thể nói anh vô dụng chứ? Anh không có căn bản gì về Tiếng Anh, có thể thi TOEFL tốt như vậy chứng tỏ anh … rất thông minh …
- Nhưng Toán anh quá kém …
- Anh đi học đúng thời kỳ Cách mạng Văn hóa, ở trường gần như không dạy.
- Thi GRE họ không tính trường anh có dạy hay không dạy …
- Không sao, từ từ rồi mình tính.
Cô gọi điện thoại xong rồi lại vội viết thư, động viên anh ôn tiếp.
Nhưng cô có thể cảm nhận được lần thi này đã tác động rất lớn đối với anh, GRE dường như trở thành nỗi ám ảnh của anh, cũng trở thành nỗi ám ảnh của cô. Mỗi lần cô gọi điện thoại về điều không dám hỏi tình hình ôn GRE của anh, dường như anh cũng tránh nói đến GRE, trong khi trước kia anh thường xuyên đưa vấn đề thi GRE ra hỏi cô.
Đôi lúc cô lấy hết can đảm ra hỏi anh chuyện thi GRE, hỏi anh có vấn đề gì không, anh cứ ấp a ấp úng, giống như học sinh tiểu học chưa làm xong bài tập về nhà.
Cô lo lắng sốt ruột nhưng không dám ép anh quá, sợ lại giống lần trước giục anh thi, giục sớm quá, giục vội quá khéo lợn lành chữa thành lợn què.
Không biết có cách nói “Thi đen tình đỏ” hay không, nhưng cô phát hiện ra ít nhất điều đó cũng đã đúng trong trường hợp của Vệ Quốc. Vụ thất bại trong thi cử xảy ra chưa được bao lâu thì tin Vệ Quốc đã li hôn được đưa đến. Cô không dám tin vào tai mình.
- Thật sao? Sao cô ấy lại đả thông được tư tưởng như vậy
- Không phải cô ta đã nghĩ thông, mà là người yêu của cô ta đã thông, anh ta li hôn rồi
Cô cứ như nhìn thấy một chuỗi những “người đàn ông tốt’ bị đứt một mất xích, không nén nổi vui mừng hỏi:
- Vậy là anh ta có thể lấy cô ấy?
- Chắc là thế
- Con … thì theo ai?
- Đều xử theo mẹ.
Cô vốn định hỏi Duy Kim thì sao, nhưng đoán anh nghe thành con của người đàn ông kia nên hỏi luôn:
- Đểu? Anh ta có mấy đứa?
- À! Hai đứa, một trai một gái, cho nên anh ta … không nỡ li hôn.
- Vậy nghĩa là anh ta vẫn rất yêu con.
- Ai lại không yêu con?
- Con của anh thì sao? Xử cho ai?
Anh không trả lời.
Không trả lời cô cũng biết đáp án, định an ủi anh một chút nhưng không biết phải an ủi thế nào, trong lòng cô lại dậy lên sự hối hận, cứ như anh vì cô mới mất con vậy.
Một lát sau anh chủ động nói:
- Xử cho cô ấy nuôi, nhưng hàng tuần anh có thể đến thăm nó.
- Duy Kim nó… vẫn ổn chứ?
- Vẫn ổn, có lẽ đã chuẩn bị tư tưởng lâu rồi.
Anh thở dài:
- Thật có lỗi với nó… bao nhiêu năm qua… đã không cho nó một gia đình trọn vẹn, khiến con trẻ chịu thiệt hại rất nhiều về mặt tinh cảm, trưởng thành sớm.
Cô an ủi anh:
- Con trẻ lớn lên trong hoàn cảnh như vậy thì đôi lúc cũng biết nghĩ hơn, thông minh hơn người bình thường.
Đành phải nghĩ như vậy.
Một lúc lâu sau cô mới thật sự nhận thức được ý nghĩa trọng đại của việc anh ly hôn, bèn xin lỗi:
- Em xin lỗi, anh đã xong việc rồi, nhưng em… thì tạm thời vẫn chưa xong.
Giọng anh hơi khàn khàn:
- Anh phải là người nói lời xin lỗi mới đúng, nếu anh không kết hôn… thì…
- Giờ không phải đã… giải quyết rồi đó sao?
- Đúng thế, nhưng… đã lỡ dở bao nhiêu năm tháng tươi đẹp của chúng mình!
- Giờ nắm bắt là được.
- Em đừng giục Chỉ Thanh li hôn, giờ anh ta cần em.
- Cái chính l