Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trúc Mã Thanh Mai

Trúc Mã Thanh Mai

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1342146

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2146 lượt.

i áo sơ mi và cái quần lót của anh vào, nhưng không mặc được cái quần dài vì nó quá dài. Cái áo sơ mi của anh rất dài có thể che qua cái quần lót, giống như cái váy ngắn vậy, không mặc quần dài cũng được.
Một lát sau anh quay lại, đặt chỗ cơm lấy về trên bàn, cầm chỗ quần áo ướt cô vừa thay ra mắc vào mắc áo rồi treo lên chỗ cửa sổ thông khí trên cánh cửa ra vào.
Hai người ngồi xuống ăn cơm tối, đang ăn thì có người gõ cửa, anh ra mở cửa, nhưng chỉ mở hé một chút và hỏi:
- Thầy Triệu, tìm tôi có việc?
- Xin anh củ gừng.
Anh lấy củ gừng đưa cho thầy Triệu, đóng cửa lại, quay lại bàn tiếp tục ăn cơm, chỗ thịt nạc trong món ăn anh đều gắp hết cho cô, còn ăn hết chỗ rau cải thảo cô không ăn.
Ăn cơm xong anh đi rửa bát, rồi quay lại với một quyển sách, ngồi xuống cái bàn trước mặt và bắt đầu đọc.
Cô uể oải:
- Anh bận lắm à? Nếu anh bận quá thì cứ bảo em để em về.
- Vẫn còn đang mưa, em về đâu?
- Vậy thì em cần anh phải nói chuyện với em.
- Thì anh đang ở đây thôi.
- Không có, anh đang đọc sách.
Anh cười một cái rồi vẫn cúi đầu xuống xem sách.
Cô xuống giường chạy ra sau lưng anh, ôm lấy cổ anh:
- Anh đang xem gì vậy?
- Bản thân anh cũng không biết anh đang xem cái gì.
Cô áp mặt mình vào má anh, cảm thấy chỗ huyệt thái dương của anh nhô lên rất rõ. Anh vươn một tay ra, vòng ra sau sờ sờ đùi cô:
- Ái chà, lạnh đấy, quần dài cũng không mặc, mau lên giường đi cẩn thận kẻo bị cảm!
Cô quay lại giường, kéo cái chăn đắp lên đùi rồi nói với anh:
- Tối nay em không về nữa, ngủ lại chỗ anh được không?
Anh có vẻ hơi khó nói:
- Nhưng chỗ khu nhà anh ở không có nhà vệ sinh nữ, nếu em cần đi thì lại phải chạy sang khu dành cho giáo viên nữ.
- Ở đâu?
- Là cái nhà bên trái.
- Có thể dùng nhà vệ sinh nam của khu nhà anh, anh giúp em trông chừng bên ngoài.
Mặt anh khó đăm đăm, cô nói luôn:
- Thôi em sang bên khu nhà giáo viên nữ cũng được, rất gần.
Anh đề nghị:
- Nếu em không muốn đi xa như vậy thì anh có thể tìm cho em cái chậu.
- Không cần, không cần, em tranh thủ trời chưa tối hẳn sang chỗ nhà giáo viên nữ đi một cái. Anh giúp em rút cái váy xuống.
Cô mặc cái váy mới hơi khô của mình ra bên ngoài cái áo sơ mi của anh, chạy sang chỗ nhà vệ sinh nữ của khu giáo viên nữ, rồi một lát chạy về, cởi váy ra, anh lại giúp cô móc cái váy vào mắc rồi phơi lên chỗ cửa sổ như cũ.
Cô trở lại giường, vỗ vỗ vào giường gọi anh:
- Đến đây với em.
Anh cố mím chặt môi, đến nỗi trên mặt xuất hiện hay nếp nhăn, sau đó không chút do dự nói:
- Được, để anh đến với em.
Anh ngồi bên cạnh giường, đầu tựa vào tường, một chân để trên giường còn chân kia giẫm xuống đất.
Cô lùi lùi vào trong kéo anh:
- Lên đây.
Anh dịch nửa phần thân trên của mình vào một chút, nhưng nửa thân dưới vẫn giữ tư thế vừa nãy. Cô quàng lấy cổ anh, kéo vào lòng cô, cả người anh bị gập lại thành chữ số “7”.
Anh giữ tư thế đó một lát thì đột nhiên lăn người qua, ép cô xuống:
- Đồ nghịch ngợm, rốt cuộc em muốn làm gì? Hử? Anh hỏi em đấy.
Cô không nói, há mồm hôn anh. Anh hôn lại, một nụ hôn rất sâu rất dài, khiến máu trong người cô bốc lên, toàn thân mềm nhũn, chỉ muốn anh xâm chiếm cơ thể mình. Nhưng anh lại chống tay dậy, nửa người trên rời khỏi cơ thể cô. Cô vươn hai tay ra cuộn áo trên người anh lên, lộ ra cả bộ ngực không còn giơ xương nữa.
Cô đợi anh cũng làm tương tự, nhưng anh không làm gì mà chỉ dùng hai tay chống lên và thở hổn hển.
Cô kéo anh xuống, anh thoát ra, ngồi dậy ra khỏi giường, đổ nước lạnh vào cái chậu, dùng tay vốc nước lên mặt, miệng và phun phì phì.
Cô hỏi:
- Anh sao vậy?
- Không có gì.
Anh rửa mặt một lúc rồi bưng chậu nước đổ đi, sau khi quay lại với cái váy của cô trên chỗ cửa sổ xuống nói:
- Bên ngoài hết mưa rồi.
Cô tức giận, giật lại cái váy mới nửa khô nửa ướt trong tay anh, nói:
- Anh muốn đuổi em thì cứ nói thẳng.
Anh không nói gì, hơi chút rụt rè nhìn cô.
Cô cởi áo sơ mi của anh trước mặt anh, nhưng không cởi cái quần lót anh cho mượn, cô mặc cái váy của mình vào, cuộn cái quần lót của mình lại thành một cuộn rồi nhét vào trong túi xách, bừng bừng đi ra.
Anh cứ lặng lẽ theo sau cô, cho đến chỗ không có người mới gọi phía sau:
- Kim Kim, đừng giận.
Cô lờ anh đi. Mấy bước chân là anh đuổi kịp cô, túm lấy cô, kéo vào lòng mình:
- Kim Kim, đừng giận nữa, anh không muốn làm em giận, hãy nói cho anh biết em không giận anh chứ.
Cô muốn giận dỗi thoát ra, nhưng anh ôm cô quá chặt cho không thể thoát ra.
Anh cúi đầu xuống hôn cô, cô liền tha thứ cho anh. Anh yêu cô, anh cũng muốn làm như vậy, nhưng anh không làm là vì anh nghĩ cho cô, bảo vệ cô, nếu là một thằng đàn ông xấu thì khi đã đóng cửa vào liệu có không xơi không? Cho dù có yêu hay không thì cũng xơi đã rồi tính sau, còn như anh không xơi như vậy thì mới thật là vì yêu cô, nghĩ cho cô.
Hai người hôn nhau rất lâu, khiến cả hai đều thở dồn dập, sau đó cứ ôm nhau đứng trong bóng tối như vậy, vừa không nói gì mà cũng chẳng động