Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341644

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1644 lượt.

quan lại của thành Định An đều đến đây, tất cả đều hợp tình hợp lý.
” Rốt cuộc, cô là người phương nào?” Bùi Khuyết ngồi ở vị trí chủ vị, chăm chú nhìn thiếu nữ mặt mũi quen thuộc trước mắt nhưng không hề có dáng vẻ ôn hòa như trước đây, lạnh lùng nói.
Hoàng y thiếu nữ tủi thân muốn khóc lên. Thái tử điện hạ vốn ôn hòa lễ độ nhưng hôm nay sao lại biến thành lạnh như băng vậy? Ngày ấy, lúc được vớt từ dưới hồ lên, người đầu tiên nàng nhìn thấy chính là y. Mới đầu nàng bị dung mạo tuấn mĩ của y hấp dẫn, sau đó mới biết đây là thanh mai trúc mã của thân thể mình – Ninh Oản. Hơn nữa nhìn qua dáng vẻ thì… Vị Thái tử trúc mã này còn có tình cảm không giống bình thường với Ninh Oản.
Nàng vốn tưởng rằng, mình nhập vào thân thể của Ninh Oản, sẽ nhận được muôn vàn sủng ái, lại có vị trúc mã tuấn tú như thế, sau này cứ như vậy mà thành thân, sống an an ổn ổn một đời cũng không tệ! Thế nhưng… Ngày đó, sau khi, nàng vất vả lắm mới gặp được thái tử trúc mã thì đến lúc đi ngủ lại phát hiện mình đã bị ly hồn(*)… Nàng không muốn trở thành cô hồn dã quỷ đâu!
(*) – Hồn lìa khỏi xác
Hiện tại, nàng đã nhập lại thân thể này một lần nữa. Nàng vốn tưởng rằng chỉ cần ngoan ngoãn ở yên trong nhà không chạy lung tung nữa thì sẽ không phát sinh chuyện ngoài ý muốn gì. Nào ngờ, Ninh Ngọc Hành vừa trở về đã nhìn thấu mình, khiến cho nàng kêu khổ không thôi. Ngay cả phụ thân thân sinh cũng không nhận ra. Vậy mà vị đại ca đã xa nhà lâu ngày này vừa liếc mắt đã phát hiện được. Quả thực là thê thảm mà.
Bây giờ nhìn dáng vẻ của Thái tử trúc mã, có lẽ chàng cũng biết nàng là hàng giả rồi…
” Tôi…Tôi …tên… là Thanh Tuyền. Tôi …không phải… là người nước Đại Chiêu. Ngày ấy, tôi…đột nhiên… tỉnh lại, phát hiện… mình… đã …biến thành… Ninh Oản rồi.” Lời này nàng từng từ từng chữ đều là thật.
Sắc mặt Bùi Khuyết vẫn như thường, thậm chí ngay cả đuôi lông mày cũng không động một cái, chỉ hỏi một câu : ” Vậy cô… có từng thấy nàng?”
Thành Tuyền hơi ngẩn người một chút, sau đó mới hiểu được ”nàng” là chỉ ai, trong lòng âm thầm đố kỵ, hai tay nắm chặt, lắc đầu, lông mi khẽ run, giả vờ yếu đuối nói : ” Tôi…Tôi không biết”. Nàng thực sự không biết cái gì cả. Nếu như nàng biết thì mấy ngày này đâu cần phải hoảng sợ như thế.
Ở bên cạnh, Ninh Ngọc Hành đùng đùng nổi giận, lạnh lùng nói : ” Cái gì mà không biết? Nhất định là cô đã giấu Oản Oản đi, vọng tưởng sẽ thay thế vị trí của Oản Oản.” Oản Oản vốn là hòn ngọc quý trên tay phủ Việt Quốc Công, có cô gái nào không mơ tưởng chứ?
Thanh Tuyền vốn đã cảm thấy tủi thân, vừa nghe Ninh Ngọc Hành nói như vậy, không nhịn được khóc nấc lên, thút thít nói : ” Ai thèm làm muội muội của ngươi!” Cái quái gì vậy? Sao có thể ngậm máu phun người như thế chứ?
Trong lòng Bùi Khuyết đang lo lắng cho Ninh Oản, lại thấy thiếu nữ này trước mắt khóc sướt mướt, hơi cau mày, nhìn về phía Ninh Ngọc Hành, nói : ” Việc đã đến nước này, khanh có mắng nàng cũng không giải quyết được vấn đề gì. Lát nữa quốc sư sẽ đến, khanh hãy nghĩ biện pháp để gặp riêng Cố Giang Nghiêu đi.”
Cặp lông mày đẹp đẽ của Ninh Ngọc Hành nhíu chặt, sau đó nhìn về phía thiếu nữ ở bên cạnh lạnh lùng nói : ” Không được khóc”.
Lúc này Ninh Oản đang vùi mình ở trong lòng Bùi Khuyết, trong lòng cảm thấy ngổn ngang trăm mối. Xem chừng, Thanh Tuyền thực sự vô tội nhưng nếu mình không sống lại…Có lẽ Thanh Tuyền sẽ thực sự thay thế mình.
Hơn nữa, Thanh Tuyền thích Bùi Khuyết như vậy.
May mắn là mình sống lại, nếu không… Vạn nhất Bùi Khuyết thực sự thích Thanh Tuyền thì mình phải làm sao bây giờ Nàng không có cách nào dễ dàng tha thứ cho người khác dùng dung mạo của mình cùng với Bùi Khuyết cầm sắt hòa minh, tương kính như tân.
Hiện giờ, Thanh Tuyền đang khóc lóc thương tâm như vậy, dáng vẻ động lòng người, nhìn qua thật khiến cho người ta cảm thấy đau lòng. Trái tim Ninh Oản khẽ đập ”thịch thịch” một chút, dáng vẻ bất an, ngẩng đầu nhìn mặt của Bùi Khuyết, sau đó…thở phào nhẹ nhõm.
Nàng không hề một chút biểu hiện thương tiếc nào ở trên mặt của Bùi Khuyết, điều đó đã nói lên… Bùi Khuyết không có cảm giác gì với Thanh Tuyền.
Thế nhưng ánh mắt của Thanh Tuyền nhìn Bùi Khuyết…Cảm giác đồ đạc của mình bị người khác mơ ước, khiến cho nàng cảm thấy rất khó chịu.
Hiện tại, Thanh Tuyền đang ở trong thân thể nàng còn nàng lại biến thành một con mèo, ngẫm lại đã cảm thấy thực lực xa cách.
A Khuyết! Chàng cần phải vững lòng nha.
Trong lòng Ninh Oản âm thầm cảm thấy lo âu, lập tức nhìn sang Thanh Tuyền mới vừa rồi còn khóc đến lê hoa đái vũ, hiện tại đã liếc mắt đưa tình nhìn Bùi Khuyết, trong lòng vô cùng tức giận, lập tức bùng nổ : ” Meo meo meo meo meo meo.”
Không được nhìn!






Con Mèo Ngốc.
bị dọa rồi.
Bùi Khuyết cúi đầu, đưa tay trấn an mèo con trong ngực, chờ cho tiếng mèo yên tĩnh lại, mới vươn tay lấy một miếng bánh hoa quế trên bàn, con mèo nhỏ nhận lấy ngoan ngoãn ăn, không kêu nữa.
Bùi Khuyết vừa lòng gật đầu, đôi môi mím l