XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Trùng Sinh Meo Meo Meo

Tác giả: Mạt Trà Khúc Kỳ

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341686

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1686 lượt.

nh sợ ngứa không?”
Đột nhiên hỏi cái này, Bùi Khuyết lại nhớ tới con mèo thường xuyên liếm y, nhân tiện nói: “Không sợ”.
Ninh Oản mím môi cười, lẩm bẩm: ” Là thế à…”
”Ừ…”
Ninh Oản buông tay ra, đặt con mèo nhỏ xuống đất, sau đó đưa tay vòng lên cổ Bùi Khuyết, kiễng chân nâng mặt lên.
Bùi Khuyết đương nhiên bị dọa rồi, không nhúc nhích, cảm giác trên cằm vừa mềm vừa ướt, nhẹ nhàng đảo qua, thân mình y cũng run rẩy lên…. tê dại.
Lại thêm chút nữa.
”…. Thực sự không sợ sao?”






Ôm Cây Đợi Thỏ.
”Oản Oản…” Bùi Khuyết khôi phục lại vẻ mặt, mang tai hơi nóng lên. Nàng ôm y rất chặt. Tuy rằng nàng mới mười bốn tuổi nhưng thân thể thiếu nữ đã bắt đầu phát triển, đã có sự thay đổi rồi. Y gần như cảm giác được sự nhấp nhô ở trước ngực nàng.
Ninh Oản vội buông tay khỏi cổ y. Tuy rằng gương mặt nàng hồng hồng nhưng dáng vẻ lại rất vô tội. Nàng chăm chú nhìn y, chớp chớp mắt một cái, sau đó mới nói : ”Muội muốn thử một chút xem huynh có sự ngứa hay không thôi mà.” Thật ra thì là vì muội không nhịn được nữa muốn liếm huynh một cái… Bùi Khuyết ngượng ngùng như vậy, thực sự rất đáng yêu. Ninh Oản cố gắng kiềm chế xúc động.
Bùi Khuyết ho nhẹ vài cái. Khuôn mặt tuấn tú ửng đỏ, nghiêm túc nói : ” Loại chuyện như thế này, quá mức thân thiết, sau này… Không được như vậy nữa.” Theo lý, Oản Oản đã mười bốn. Chuyện này, nàng dĩ nhiên hiểu được… Bằng không, nàng sẽ không thích Cố Giang Nghiêu. Thế nhưng y lại nghĩ. Từ nhỏ, Oản Oản đã được cưng chiều, mẫu thân lại mất sớm. Người gần gũi nhất cũng chỉ có phụ thân và huynh trưởng. Có lẽ là do không có ai dạy bảo nên nàng mới có cử chỉ như vậy.
Ninh Oản nhìn mang tai ửng đỏ của y, trong lòng âm thầm vui sướng, nghĩ thầm : Rõ ràng là xấu hổ, lại còn tỏ ra nghiêm chỉnh dạy dỗ mình. Nàng nhếch môi cười, giả vờ không hiểu, mắt mở thật to, hỏi : ” Thực sự không được sao?”
Y vươn tay xoa xoa khuôn mặt của chính mình. Trên đó vẫn còn cảm giác hơi ướt át – do nàng vừa hôn qua.
Bùi Khuyết cong môi cười. Vẻ ửng đỏ trên khuôn mặt cũng dần dần tiêu tán, thầm nghĩ : Sao nàng càng lớn lại càng giống như đứa nhỏ vậy?
Sau khi hồi phủ, việc đầu tiên mà Ninh Oản làm đó là ôm con mèo nhỏ trong lòng trở về phòng. Tuy không dám khẳng định 100% nhưng Ninh Oản đoán được đến 90% con mèo này chính là A Cửu.
Ninh Oản khẽ thở dài một hơi. May mắn là A Cửu. Nếu như là Thanh Tuyền thì chuyện này sẽ rất khó khăn.
”Mèo ngốc”. Ninh Oản vui vẻ chọc chọc cái đầu nhỏ của nó, tay còn lại thì chống cằm nhìn còn mèo con đang cúi đầu ăn cháo thịt. Con mèo này khẩu vị giống hệt nàng à. Hèn gì nàng lại nhập vào thân thể của nó.
Ninh Oản vuốt ve lớp lông mềm mại ở trên người của con mèo nhỏ, lẩm bẩm nói : ”A Cửu à! Sau này, ta sẽ là chủ nhân của em có biết không?”
Nàng sẽ không để cho Bùi Khuyết nuôi A Cửu. Nghĩ tới quãng thời gian nàng trở thành con mèo này, nàng tuyệt đối không cho phép Bùi Khuyết thân mật với con mèo này như vậy. Hiện tại, tuy rằng nói để cho nàng nuôi vài ngày nhưng đến lúc đó, nếu A Cửu không muốn đi theo Bùi Khuyết thì nàng có thể có lý do để giữ A Cửu ở bên cạnh mình rồi.
Ninh Oản càng nghĩ càng cảm thấy thật hoàn hảo.
Giờ nàng chỉ hị vọng sẽ nhanh nhanh cập kê. Đến lúc đó, nàng có thể danh chánh ngôn thuận gả cho Bùi Khuyết rồi.
Sau khi, Ninh Oản sắp xếp mọi thứ thật tốt cho A Cửu, nàng liền rửa mặt chải đầu rồi đi lên giường. Lúc nằm trên giường, trong đầu nàng lại hiện lên tất cả chuyện xảy ra ngày hôm nay, có lẽ cũng không quá khó chịu.Quá khứ đã qua nên để cho nó qua đi. Bây giờ, Ninh Oản nàng tất nhiên sẽ không dẫm vào vết xe đổ đời trước nữa.
Chẳng qua là… Tiếp theo nên làm thế nào để gặp được Bùi Khuyết đây? Ninh Oản vô cùng phiền não. Dù sao nàng cũng không giống như Phó Dư Thù, không thể thường xuyên tiến cung. Thế nhưng… Nàng rất muốn gặp Bùi Khuyết.
Ninh Oản nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng cũng nghĩ ra một biện pháp : Minh Tú sơn trang.
Đông cung.
Bùi Khuyết chăm chú nhìn Sở Vân Thâm với khuôn mặt vô cảm đang ngồi ở đối diện, hơi cong môi cười cười, tự mình châm một chén rượu thay hắn. Chén rượu bạch ngọc tinh xảo, mùi rượu xông vào mũi nồng nàn, nói : ” Đa tạ.”
Sở Vân Thâm không nói gì. Chỉ cầm lấy chén rượu, nhấp một ngụm, sau đó mới buông một câu : ”Đây là việc mà thần phải làm.”
Từ trong giọng nói của hắn, Bùi Khuyết nghe thấy có chút bất đắc dĩ, hỏi : ”Vì sao khanh lại không thích Oản Oản?”
Sở Vân Thâm nở nụ cười. Khuôn mặt tuấn mỹ toát lên ý cười nhưng trong đáy mắt lại không thấy được sự vui vẻ, đáp : ”Nếu như thần thích thì Thái tử điện hạ còn có thể cùng thần đốt đuốc đàm đạo như bây giờ không?”
Bùi Khuyết ngẩn ra, sau đó mới cười cười, hỏi : ”Tuổi của Quốc sư cũng không nhỏ nữa. Chẳng lẽ khanh chưa từng nghĩ tới việc lấy vợ sinh con?” Thấy hắn không nói gì, Bùi Khuyết lại tiếp tục hỏi :” Ta quả thực có hơi ngạc nhiên. Vậy quốc sư thích nữ tử như thế nào?”
Cơ thể Sở Vân Thâm bỗng cứng ngắc, chén rượu trong tay cũng run lê