Tác giả: Thiên Tầm Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342655
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2655 lượt.
ười nước nhỏ giọt từ trên xuống dưới.
Lâm Hy quay người lại, nhìn theo hướng ánh mắt của bố, bỗng nhiên run rẩy cả người.
Lưu Yến lảo đảo, run sợ trợn trừng mắt, như thể không quen biết họ, từng bước lùi về sau, lùi vào đến tận góc tường. Hiển nhiên những lời họ vừa nói, bà đều nghe thấy hết cả.
Bà ôm đầu kêu gào lên thảm thiết: “A!...”
Đúng vậy, người đã chết thì không thể nói gì được nữa. Chân tướng chỉ có thể bị chôn sâu dưới đất, nở giun nở giòi, thối rữa đi thì cũng chỉ sợ đến lúc nào đó có người khác biết.
Thế nhưng, trên đời này lại chưa bao giờ có bí mật nào là mãi mãi cả.
Lâm Duy rốt cuộc có phải là con trai của Lâm Bá Hàn hay không, gia tộc nhà họ Lâm cũng đã tranh luận đến cả hàng chục năm trời. Hai người chị của Lâm Bá Hàn thì quyết không thừa nhận Lâm Duy cùng huyết thống, bởi Lâm Duy không phải là do Lâm Bá Hàn với người vợ đầu của ông sinh ra, mà là con riêng của Lâm Bá Hàn với một người tình ngoài giá thú. Lâm Duy sinh ra trong đêm trước ngày giải phóng, Lâm Bá Hàn khi đó là một nhà “tư bản đỏ” vừa mới bước vào giới chính trị. Nhà họ Lâm quyết không để vụ bê bối này lan truyền ra ngoài, liền phong tỏa tin tức nghiêm ngặt, ép bức người phụ nữ đó đi phá thai. Có lẽ là mạng của Lâm Duy chưa đứt được, trong lúc giằng co, người phụ nữ bị động thai và sinh non, tám tháng rồi, lúc sinh ra đứa trẻ vẫn còn sống, nhưng để tránh người mẹ đẻ vương vấn lằng nhằng, nhà họ Lâm nói dối là thằng bé vừa sinh ra đã chết rồi.
Sau đó, Lâm Duy được bế về nhà họ Lâm, nói với bên ngoài là Lâm Bá Hàn nhận nuôi một đứa trẻ của một người họ hàng xa. Nhưng ngoài chuyện tướng mạo Lâm Duy chẳng có điểm gì giống Lâm Bá Hàn, hai người chị Lâm Bá Hàn không ngừng tỏ ra nghi vấn, đòi đi xét nghiệm máu của Lâm Duy nhưng đều bị Lâm Bá Hàn cự tuyệt. Có lẽ vì sợ nếu như chân tướng bị vạch trần, ông sẽ không thể chịu đựng được sự đả kích, ông thà sống trong sự lừa dối, cứ coi Lâm Duy là con trai ruột của mình còn hơn.
Còn về mẹ đẻ của Lâm Duy, thời kì đầu “Cách mạng văn hóa” đã được Lâm Bá Hàn đưa sang nước ngoài để tránh khỏi tổn hại, nghe nói vì muốn đền bù tội lỗi, trước khi đi Lâm Bá Hàn còn cho người phụ nữ đó một khoản tiền lớn, ông yêu người phụ nữ đó tha thiết, cho dù trong lòng đúng là có hoài nghi nhưng cũng không bao giờ mở miệng hỏi về chuyện huyết thống của Lâm Duy. Chỉ có điều, thái độ của ông đối với Lâm Duy luôn lạnh nhạt, cũng giống như Lâm Sỹ Diên không coi trọng Lâm Hy vậy. Lâm Bá Hàn cũng luôn luôn không coi trọng Lâm Duy, di chúc của ông cũng để lại phần lớn tài sản cho Lâm Sỹ Diên.
Mãi cho đến lúc lâm chung, cuối cùng Lâm Bá Hàn cũng có chút hối hận. Lúc hấp hối, ông nắm chặt tay Lâm Duy, lặng lẽ rơi nước mắt, cố hết sức gắng hơi nói “Xin lỗi con”, sau đó lại đuổi những người khác trong gia tộc ra ngoài, một mình trong phòng bệnh nói chuyện với Lâm Duy rất lâu. Còn về việc tại sao Lâm Bá Hàn lại nói lời “xin lỗi” với Lâm Duy, rồi lại một mình nói với ông những chuyện gì, thì đến nay vẫn còn là một câu đố, có lẽ chính là bí mật thuộc về Lâm Duy và người cha Lâm Bá Hàn của ông...
Nhưng Lâm Duy vẫn luôn không được mọi người trong gia tộc coi là người nhà thực sự, ông thông minh tuyệt đỉnh, từ nhỏ đã học được cách thăm dò ý tứ người khác qua lời nói và sắc mặt, tính cách lại mạnh mẽ, sau khi bố qua đời, ông lại càng hăng hái nỗ lực, dựa vào thực lực của mình, cuối cùng đã trở thành một đại luật sư danh tiếng lẫy lừng Giang Nam. Có lẽ là câu nói nào đó của bố trước lúc lâm chung đã tác động đến ông, ông luôn là một người ôn hòa nhã nhặn, không bon chen với đời, vậy nên cho dù thân phận của Lâm Duy luôn bị cả gia tộc nghi ngờ, nhưng tài hoa và khí phách của ông luôn khiến thế hệ sau trong gia tộc kính phục và ngưỡng mộ.
Vả lại ông trời cũng có lúc công bằng, ví như Lâm Sỹ Diên, từ nhỏ đã sinh ra và lớn lên trong hũ mật, ông trời cho ông cuộc sống mà muôn vạn người đều mơ ước, nhưng thứ duy nhất lại không cho ông lại là tình yêu mà ông khao khát. Ông dành trọn nửa cuộc đời, nhưng trước sau gì vẫn chưa bao giờ có được tình yêu của Lưu Yến. Ngược lại, Lâm Duy từ nhỏ đã bị kì thị, chịu đủ mọi ánh mắt lạnh nhạt của mọi người, từ lúc thành niên đã một mình xông pha bên ngoài, không ai cho ông một chút thương xót gì, nhưng bù lại, ông lại có được tình yêu của Lưu Yến, đến chết vẫn không phai mờ, không bao giờ hối hận!
Hai người quen nhau như thế nào đã không còn quan trọng nữa, khi đó Lâm Duy đang thực tập ở trong tỉnh thành, Lưu Yến là diễn viên múa của đoàn văn công bộ đội. Bác Lưu là tư lệnh quân khu tỉnh, Lưu Yến là con gái nhà tướng, nhưng cho dù là vậy, chuyện tình yêu đôi lứa vẫn không phải là chuyện mà bản thân cô tự quyết được. Bác Lưu một lòng muốn gả con gái cho người trong ngành, không muốn để con gái ở địa phương, chỉ tiếc rằng Lưu Yến sống chết đòi đi cùng Lâm Duy.
Lúc đó Lưu Yến cũng to gan, ở nhà được gia đình nuông chiều quá thành ra tính tình bướng bỉnh, thậm chí cuối cùng còn bỏ nhà theo Lâm Duy đi tận Bắc Kinh. Khi đó Lâm Duy chẳng có gì trong tay, dù