Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342085

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2085 lượt.

ơi phần trăm cổ phần công ty, xin mẹ từ nay về sau đừng gây phiền toái cho cô ấy nữa.”
“Không được, mẹ không đồng ý.” Từ Giai Oánh khôi phục sắc mặt nghiêm nghị, “Lấy ai thì lấy, nhưng không thể lấy con tiện nhân đó.”
“Đối với mẹ, chỉ cần giành được cổ phần thì con lấy ai mà chẳng được, tại sao không thể lấy Nhan Hoan?” Lãnh Ngự Thần hỏi ngược lại: “Vậy mẹ nói xem làm thế nào mới nắm được cổ phần, thuê người giết người, tìm người quay cảnh cưỡng bức cô ấy? Đây là xã hội có pháp luật, làm việc xấu sẽ phải trả giá đắt, con lấy cô ấy, tất cả của cô ấy đương nhiên sẽ là của con, đây là cách giải quyết hợp lý và hợp pháp nhất.”
Bên ngoài tuyết trắng phiêu diêu, Lãnh Thế Hùng đứng ngoài cửa nghe thấy tất cả, đáy lòng lạnh giá…






Lúc Nhan Hoan tỉnh lại thì thấy mẹ đang ngồi bên cạnh giường nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng, cô chống người ngồi dậy, vành mắt thoáng chốc đỏ hoe.
Diêu Bội Bội ghé lại, xót xa vuốt ve gương mặt sưng tấy của con gái, nói: “Hôm đó nhìn con kéo đàn, mẹ cảm thấy thật mừng vì quyết định trở lại thành phố C của mình, nhưng bây giờ, mẹ không nghĩ như vậy nữa.
Vì chuyện giữa người lớn mà liên lụy tới con thế này, thật sự mẹ đau lòng lắm, cũng may không sao cả, nếu không thì mẹ sẽ giết người. Hoan Hoan, thực ra con không biết, trước đây mẹ cũng không hề muốn nhằm vào Lãnh Thị, đã dự định quay về nước Anh, nhưng bọn họ đã có lòng muốn giữ mẹ lại như vậy, mẹ cũng sẽ theo hầu đến cùng.”
“Mẹ!” Nước mắt lã chã tuôn rơi, Nhan Hoan nhào vào lòng mẹ, không ngừng nhỏ lệ, “Con rất hận họ, hận không thể giết chết bọn họ.”
“Giết người rất dễ dàng, nhưng chúng ta không thể làm như vậy, làm vậy thì hời cho bọn chúng quá.”
“…” Nhan Hoan xoay người, giữ im lặng, căm hận những kẻ hãm hại cô đến tận xương tủy.
Tiêu Trạch ôm chặt cô, chăm chú nhìn vết thương trên mặt, nói: “Ăn miếng trả miếng, kẻ nào làm tổn thương em anh cũng sẽ không bỏ qua.”
“Tiêu Trạch, lúc đó em vô cùng sợ, sợ mình thật sự sẽ bị…” Nhan Hoan rưng rưng nước mắt, sụt sịt mũi, “May là Hạ Thiệu Nhiên xuất hiện kịp thời, không thì em đã xong rồi.”
Tiêu Trạch vuốt nhẹ lưng cô, nói: “Anh phải cảm ơn cậu ta tử tế, đợi khi nào cậu ta lấy vợ sinh con, chúng ta sẽ tặng họ một bao lì xì thật lớn, bà xã!”
Nhan Hoan nín khóc mỉm cười, Tiêu Trạch thận trọng nâng khuôn mặt cô trong lòng bàn tay, “Xin lỗi, đã để em phải sợ hãi.”
“Nói xin lỗi làm gì, đâu phải lỗi của anh.”
“Nhưng anh đã không bảo vệ em cho tốt, bà xã, rất xin lỗi.”
Nhan Hoan rúc vào lòng anh, áp sát lên lồng ngực, rầu rĩ hỏi: “Nếu như em thật sự bị hai tên súc sinh kia làm gì đó, anh có ghét bỏ em không?”
“Tại sao lại ghét bỏ em?”
“Bẩn!”
Tựa cằm lên đỉnh đầu cô, Tiêu Trạch nói: “Đó chỉ là suy nghĩ của em, nhưng anh có một cách rất hay để giảm bớt tâm lý chán ghét sự dơ bẩn của mình và sợ người khác chê mình bẩn.”
“Cách gì?”
“Tìm hai người phụ nữ cưỡng bức anh, hai chúng ta đều bẩn, sẽ không ai ghét bỏ ai.”
“Anh, đừng nói đùa nữa được không?” Nhan Hoan vung tay đánh nhẹ vào ngực anh, Tiêu Trạch buông cô ra, hôn lên môi cô, nghiêm mặt nói: “Ma lem, có cần anh làm sạch cho em một chút không?”
Anh cởi cúc áo ngủ của cô, cho đến khi cô không một mảnh vải che thân, từng nụ hôn nhỏ nhẹ rơi từ đỉnh đầu xuống tận ngón chân, từng tấc da thịt, từng lỗ chân lông đều vương vấn hương vị của riêng anh. Hai chân bị nhấc lên cao, Nhan Hoan căng thẳng toàn thân cứng đờ, bàn tay nhỏ bé nắm chặt ga trải giường.
“Bà xã, đừng sợ!”
Chiếc lưỡi đa tình như lông vũ vừa gãi ngứa vừa khiêu khích nơi ngọt ngào, hết sức dịu dàng, cảm giác vui thích khó cưỡng lại, nỗi sợ hãi tích tụ dưới đáy lòng dần dần bị xua tan…
Tiêu Trạch ngẩng đầu, đôi môi mỏng dính vì một chút nước mật của cô mà càng trở nên quyến rũ mê hoặc lòng người, cặp mắt anh mơ màng nhìn đôi má cô ửng hồng, giọng nói khàn đục, “Muốn không?”
Nhan Hoan đỏ mặt vừa xấu hổ vừa e sợ, nhẹ nhàng gật đầu.
Ngoài cửa sổ, hoa tuyết múa lượn, phiêu diêu, trận tuyết đầu tiên của mùa đông đã tới đúng hạn…
*
Sự kiện Nhan Hoan bị hãm hại đã thúc đẩy Tiêu Trạch và Diêu Bội Bội liên kết với nhau. Cùng một thời gian, Lãnh Thị quốc tế và tập đoàn Tần Vũ tổ chức họp ban giám đốc khẩn cấp tại trụ sở chính của mỗi bên, Lãnh Thế Hùng bất ngờ ra quyết định cách chức Tổng giám đốc của Lãnh Ngự Thần, tuy rằng trong lòng hiểu rõ đá Lãnh Ngự Thần đi trong thời điểm này là việc làm không sáng suốt, nhưng chỉ cần nghĩ đến mục đích cuối cùng của Lãnh Ngự Thần là độc chiếm Lãnh Thị, Lãnh Thế Hùng lại sinh lòng căm hận, dứt khoát ra quyết định trục xuất anh khỏi Lãnh Thị.
Tại một nơi khác, Tiêu Trạch đã liên hệ với nhiều cổ đông lớn của tập đoàn, dự định lật đổ Tiêu Kiến Đông. Không ngờ, trước hội đồng quản trị, Tiêu Kiến Đông lại tuyên bố muốn từ chức, mọi chuyện lớn nhỏ trong công ty giao cả cho con trai là Tiêu Trạch tiếp quản. Khi đó Tiêu Trạch vô cùng kinh ngạc, tan họp anh đuổi theo Tiêu Kiến Đông tới văn phòng, hỏi rõ ông tại sao lại l