Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342040
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2040 lượt.
t lạnh thấu xương gằm ghè nhau cách hai lớp mũ bảo hộ, bầu không khí căng thẳng âm ỷ vờn quanh. “Ha!” Tiêu Trạch đưa chân nhảy lên một bước đánh về phía Lãnh Ngự Thần, Lãnh Ngự Thần vung kiếm chặn lại, kiếm trúc trong tay khua lên lia ngang phần bụng Tiêu Trạch, tạo thành tư thế mạnh mẽ uy quyền. Anh ta nói: “Cậu rất thích giấu nghề, làm như vậy là vi phạm nghiêm trọng tinh thần của kiếm đạo, hôm nay không phải tỉ thí, mà là quyết đấu, ai đánh được người kia trước thì đó là người chiến thắng.”
“Ý anh là tôi thiếu sự rõ ràng và chân thật sao?” Tiêu Trạch thủ thế, kiếm trúc giơ cao quá đỉnh đầu, “Sẽ để anh được mở mang tầm mắt về sự bại hoại của tôi.”
Nhảy lên bắt đầu tấn công, dốc toàn lực nặng nề dồn xuống thân kiếm trúc đang ở thế chống đỡ của Lãnh Ngự Thần, quyết đấu về kỹ thuật nháy mắt chuyển thành quyết đấu về sức mạnh, ánh mắt Tiêu Trạch dữ dằn, kiếm trúc cực lực áp chế Lãnh Ngự Thần, không muốn mất mặt trước Nhan Hoan, Lãnh Ngự Thần cắn răng phản kích, hai người cùng bật lên rồi tách nhau ra.
Lãnh Ngự Thần lại nắm quyền chủ động, hùng hổ tấn công, lúc này Tiêu Trạch có thừa khoảng trống để phòng thủ, tương phản rất lớn so với trước đó. Tình huống ngoài dự liệu này khiến lòng Lãnh Ngự Thần càng nóng như lửa đốt, đáy mắt cũng sáng rực lửa đỏ, mỗi chiêu tung ra đều đanh thép dữ dội hơn rất nhiều, gắng sức xông lên đẩy ngã Tiêu Trạch xuống sàn, chứng kiến cảnh này, tim Nhan Hoan như bị bóp nghẹt. Lãnh Ngự Thần liếc nhìn cô, ra tay với Tiêu Trạch càng nặng hơn, lại là một hồi tiếng kiếm trúc va chạm.
Cho đến lúc này, Lãnh Ngự Thần có chút đắc ý, thở hổn hển nói: “Chỉ có từng ấy bản lĩnh thôi sao? Hả?”
Lần thứ hai ngã xuống mặt sàn, Tiêu Trạch một tay chống người đứng dậy, quyết tâm muốn giành chiến thắng khiến cho toàn thân anh như trở nên cao lớn hơn rất nhiều, khí thế đáng sợ không ngừng tăng lên, từng bước một dồn ép về phía Lãnh Ngự Thần, “Tiêu Trạch trước năm ba mươi tuổi không hề nghiêm túc, sự nghiệp, đua xe hay kiếm đạo cũng vậy, đều là do muốn phung phí quãng đời thanh xuân. Bây giờ thì khác, có hàng vạn lý do bắt tôi không thể không trở nên nghiêm túc, Lãnh Ngự Thần, tôi muốn đánh bại anh bằng chính khả năng của mình, bảo vệ người phụ nữ tôi yêu, tôi sẽ lấy lại tất cả những gì thuộc về tôi. Lãnh Ngự Thần, quyết đấu bây giờ mới chính thức bắt đấu… Yaa!”
Lãnh Ngự Thần bị khí thế mãnh liệt làm cho khiếp sợ, không kịp giơ kiếm phòng thủ, đầu liền bị trúng một chiêu rất nặng. “Bốp” một tiếng, cho dù có mũ bảo hộ đầu đi chăng nữa vẫn vô cùng đau đớn. Lực mạnh dồn xuống khiến bước chân lảo đảo, bụng lại bất ngờ bị giáng một đòn tàn nhẫn.
“Bây giờ đã cảm nhận được toàn lực của tôi chưa?” Tiêu Trạch thủ thế chờ đợi anh ta.
Lãnh Ngự Thần lắc lắc đầu cắn răng đứng thẳng người, lưng thẳng tắp như cây tùng cây bách. “Đây mới chính là trận quyết đấu mà tôi mong đợi.”
“Hây!”
“Ha!”
Hai người đàn ông la hét xông vào chém giết nhau, tiếng kiếm trúc lại vang lên đôm đốp, nếu nói lúc đầu là Lãnh Ngự Thần độc diễn, mới vừa rồi là màn phản kích đặc sắc của Tiêu Trạch, vậy thì bây giờ không còn nghi ngờ gì nữa, chính là trận quyết đấu đỉnh cao giữa hai người.
Tiếng kiếm trúc đụng chạm, tiếng chân ma sát với mặt sàn cùng với tiếng hò hét hùng hồn vang khắp kiếm đạo quán, ai nấy đều bị trận đấu kinh hoàng này làm cho căng như dây đàn. Nhất là Nhan Hoan, hai bàn tay cô đã siết chặt, mắt nhìn chằm chằm vào người ở giữa sàn đấu.
Hai người đàn ông dốc toàn lực, không hề giữ lại mà tấn công đối phương, Tiêu Trạch dùng thân thể đỡ một đường kiếm vung tới, sau đó trở tay đâm vào ngực Lãnh Ngự Thần, đôi bên đồng thời có lợi song lại lập tức bất lợi, hai kẻ mắt đỏ ngầu hét lên một tiếng rồi lao vào chém giết đến cùng. Đúng như Lãnh Ngự Thần đã nói trước đó, đây không phải tỉ thí, mà là quyết đấu, ai đánh được người kia trước thì đó là người chiến thắng. Thể lực dần dần suy yếu, mồ hôi ẩm ướt thấm ra dụng cụ bảo hộ, nhưng niềm tin và ý muốn đánh bại đối phương thì không hề suy giảm, chịu bao nhát chém của Lãnh Ngự Thần, Tiêu Trạch gắng gượng dựa vào ý chí và lòng tin hét lên một tiếng, toàn bộ sức lực dồn vào thanh kiếm trúc, mãnh liệt vung về phía Lãnh Ngự Thần.
Đối mặt với đường kiếm không cách nào tránh né, Lãnh Ngự Thần chỉ có thể chịu trận, trơ mắt nhìn thanh kiếm trúc giáng xuống người mình. “Aa…”, một tiếng kêu đau đớn bật ra, kiếm trúc trong tay rơi xuống, Lãnh Ngự Thần ngã vật ra sàn. Ngực đau xót như bị lửa thiêu đốt, lục phủ ngũ tạng dường như vỡ vụn, nghe được, cảm giác được chỉ còn tiếng hô hấp và tiếng tim đập thình thịch, mí mắt nặng trĩu, ý thức rời rạc, nhát kiếm này không hề nhẹ, anh ta lắc lắc đầu muốn đứng lên nhưng lồng ngực đau đớn không chịu nổi, chẳng còn chút sức lực nào nữa.
Anh ta, thua rồi.
Bên kia sàn đấu, Tiêu Trạch đã tiêu hao một lượng lớn thể lực, buông kiếm trúc chống đỡ thân thể, há miệng thở hồng hộc. Anh cởi mũ bảo hộ, lau mồ hôi trên mặt, thở dốc nói: “Lãnh Ngự Thần, thừa nhận đi, anh cũng có chỗ không bằng tôi.”
Rũ sạch lo lắng, Tiêu Trạch m