Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342035

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2035 lượt.

Cược cô ấy thắng
Quầy bar T98, tại nơi ngày hôm qua người nào đó đã từng ngồi, Tiêu Trạch buồn bực ngồi uống rượu một mình, bả vai đột nhiên bị người vỗ, ngẩng đầu lên nhìn, con ngươi phút chốc mở to.
“Lãnh tổng, khách quý ít gặp!”
Ngoài công việc xã giao bên ngoài, tuyệt đối sẽ không thể nhìn thấy nhân vật này xuất hiện trong quán rượu vào giờ chiếu phim buổi tối, bạn gọi anh ta là khách quý ít gặp.
Cánh tay Lãnh Ngự Thần khoác lên vai Tiêu Trạch đổi thành nắm đấm, nhếch môi cười cười, ngồi xuống chiếc ghế chân cao bên cạnh. Người pha chế không dám sơ suất với nhân vật tai to mặt lớn nhưng ít xuất hiện nhất của thành phố này, lấy ra rượu Whiskey hảo hạng.
“Lại trêu tôi.”
“Là khen ngợi.” Tiêu Trạch theo thói quen lắc lắc cổ tay trái trống trải, nói: “Người đàn ông đứng đầu giới kinh doanh thành phố C, ông già nhà em có nằm mơ cũng muốn nhận anh làm con trai.”
“Hừ!” Lãnh Ngự Thần bật ra một tiếng tự giễu: “Cho dù đứng trên đỉnh thế giới thì sao, không có ai bên cạnh, trái tim vẫn trống rỗng.”
“Có thể hiểu đây là anh đang tương tư không?” Tiêu Trạch không nhịn được cười rộ lên, nói: “Với địa vị hiện tại của anh, muốn loại phụ nữ nào mà không có, nói đi, vừa ý con gái nhà ai.”
Lãnh Ngự Thần chưa kịp mở miệng, điện thoại của Tiêu Trạch đã reo lên, giữa những tiếng ồn ào huyên náo, giọng của Lý An Thần rõ ràng truyền vào tai, “Chín giờ DK có trận đấu.”
Tiêu Trạch cúp máy, ngửa đầu rót xuống một ngụm rượu cuối cùng, “Đưa anh tới một nơi rất thú vị.”
“Nơi nào?”
“Nơi có nhiều người đẹp.”
Lãnh Ngự Thần thoáng do dự, rồi cũng đuổi theo Tiêu Trạch.

Rất đông những kẻ yêu thích đua xe đã tụ tập ở Bình Sơn, dọc theo các khúc quanh ngoằn ngoèo uốn lượn, tại mỗi khán đài trọng yếu ở các vòng cua đỗ đầy xe thể thao đủ các loại màu sắc khoa trương, trong xe có cả nam lẫn nữ đang vô cùng chờ mong trận đấu.
So với ở chân núi, cảnh tượng trên đỉnh núi còn hùng tráng hơn, đủ loại xe thể thao cải tiến đỗ ngổn ngang, âm nhạc với tiết tấu mạnh mẽ phát ra từ cốp của một chiếc xe đã được cải tạo thành dàn âm thanh, DJ trực tiếp xoay đĩa tại hiện trường, thanh niên nam nữ lắc lư theo điệu nhạc, các cô gái mặc quần áo thiếu vải đong đưa qua lại giữa đám đàn ông, còn có thể nhìn rõ được quần lót dưới làn váy.
Lần đầu tiên tới những chỗ như thế này, Giản Ninh tặc lưỡi nhìn chằm chằm vào mông của các cô gái, cúi đầu nhìn chính mình đang quần jeans kín mít, bĩu môi.
Một chị gái cùng tổ ghé vào tai cô nói: “Em gái, em nên nhìn bên kia kìa, bên kia.” Chị ấy khoác tay cô, Giản Ninh nhìn theo hướng chị chỉ thì trông thấy nhóm người Lý An Thần, vừa khéo Lý An Thần cũng trông thấy cô, anh ta đang bị một cô gái đội mũ lưỡi trai kéo kéo tay áo.
Giản Ninh quay đầu nói với chị gái: “Em tới đây không phải để ngắm đàn ông.”
“Vậy em đến làm gì?” Chị gái kia sực tỉnh, kinh hãi nói, “Không phải em đến để ngắm phụ nữ đấy chứ!”
“Ngắm phụ nữ thì đã sao?” Giản Ninh vuốt tóc mái cắt ngang trán, nhìn chằm chằm vào đường lên núi.
Buổi chiều vô tình nghe được sư huynh cùng tổ nói, tối nay Chiến thần DK có trận đấu ở Bình Sơn, lúc ấy cô đã rất kích động. Có thể liên quan tới Nhan Hoan hay không, vấn đề này cứ luôn luẩn quẩn trong đầu cô. Buổi trưa gọi điện cho Nhan Hoan đều tạm thời không liên lạc được, cơm tối cũng chẳng có tâm trạng mà ăn, cô bèn theo chị gái mê trai lên núi.
Tiếng động cơ hùng dũng vang vọng vùng sơn cốc, Reventon xuất hiện trên màn hình theo dõi, các cô gái không kiềm chế được nỗi kích động, reo hò tên Tiêu Trạch.
Lãnh Tiểu Mạn đội mũ lưỡi trai truy hỏi Lý An Thần suốt cả buổi tối, lúc này nhìn thấy Reventon trong chiếc máy tính bảng, khuôn mặt nhỏ nhắn nở nụ cười tươi như hoa, nhưng nụ cười chỉ duy trì vỏn vẹn có một giây, giây sau đó con mắt lại lạnh lùng hung hăng trừng đám con gái mê trai đang rình rập đàn ông của cô.
Trên đường núi, cách hai mươi mét sau lưng Reventon là chiếc Maserati của Lãnh Ngự Thần, Lãnh Ngự Thần tính cách trầm ổn rất ít khi đi nhanh, cũng chưa bao giờ giao thiệp với giới này. Tiêu Trạch rất để mặt mũi cho anh, không bỏ anh quá xa, có chút đắc ý chạy ở phía trước, cuối cùng Lãnh Ngự Thần cũng có một thứ không bằng anh.
Giữa đám người trên đỉnh núi, Lãnh Tiểu Mạn há hốc miệng thành hình chữ O khi nhìn thấy chiếc Maserati đi sau Reventon, nghi ngờ người đàn ông ngồi trên ghế lái không phải là anh trai trầm lặng ru rú xó nhà của cô.
Tiêu Trạch xuống xe, Lãnh Tiểu Mạn còn không thèm để ý tới anh trai thân yêu, lao thẳng tới. Một tay Tiêu Trạch giữ đầu cô, khống chế tiếp xúc thân thể ở khoảng cách nửa mét.
“Cách xa anh ra một chút.”
“Tại sao?” Lãnh Tiểu Mạn mếu máo, hai con mắt long lanh nhìn anh.
“Phiền phức.” Tiêu Trạch vứt lại một câu, đứng sang bên cạnh Lý An Thần.
Lãnh Tiểu Mạn chưa kịp đuổi theo đã bị Lãnh Ngự Thần gọi lại.
“Tiểu Mạn.”
“Anh!” Lãnh Tiểu Mạn thu lại dáng vẻ hung hăng, tỏ ra ngoan ngoãn.
Lãnh Ngự Thần kéo thấp viền mũ của cô xuống, hỏi: “Lén trốn ra đây à? Gan cũng lớn đấy


The Soda Pop