Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342045
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2045 lượt.
Người trong ngực bất an vặn vẹo, chắc do nóng nên mở miệng thè lưỡi, bàn tay nhỏ bé lại sờ lên khuy áo trước ngực.
Lại muốn sờ soạng sao?
“Ầm” một tiếng, cảnh tượng nóng bỏng trong ký ức lập tức hiện lên trước mắt, Lý An Thần vội vàng thả Giản Ninh xuống trước khi cô kịp cởi cúc áo, hoảng sợ quay người, bỏ lại một câu, “Tôi ra ngoài trước.” Rồi bước nhanh ra cửa.
“Thẩm Cận…” Một cái tên đàn ông thốt ra từ miệng Giản Ninh.
Lý An Thần vừa đi tới cửa khẽ giật mình.
Nhan Hoan đặt đầu Giản Ninh lên gối, nói với Lý An Thần đứng ở cửa: “Anh cũng uống nhiều rượu, không thể lái xe, nếu không chê thì cứ ngủ lại trên ghế sô-pha một đêm.”
Lý An Thần nhàn nhạt “ừm” một tiếng, ra khỏi phòng.
Sau khi thu xếp xong cho Giản Ninh, Nhan Hoan lấy một chiếc chăn mỏng trong tủ, đi ra phòng khách. Lý An Thần cuộn mình trên ghế sô-pha, cô nhẹ nhàng đắp chăn lên cho anh, dọn dẹp mấy thứ đồ trên bàn rồi tắt đèn.
Căn phòng chìm vào bóng tối, chậm chạp hồi lâu, ánh trăng mới từ cửa sổ thủy tinh hắt vào. Có thể do rượu chưa ngấm, Lý An Thần nằm trên ghế sô-pha không hề buồn ngủ, mắt mở to nhìn chằm chằm vào đường vân trên ghế da, lòng nặng nề ngổn ngang. Lấy điện thoại ra xem, đã nhanh như vậy rồi. Đêm khuya chắc chắn có người cũng không ngủ được giống anh, ngón cái ấn bàn phím gửi tin nhắn cho người nào đó.
Cô gái bên cạnh say ngủ, Nhan Hoan trằn trọc không muốn nhắm mắt, đón ánh trăng, nhớ tới người nào đó. Lúc ở trên đỉnh núi cô đã từng nói, anh và cô, quay trở lại thế giới cửa mình, từ nay về sau không ai chọc vào ai. Nhưng đêm nay, anh níu cổ áo cô, ra lệnh cho cô không được thua, loại ánh mắt sáng ngời, cương nghị, mang sự tàn nhẫn tuyệt tình đó, khiến tim cô rung động.
Ngoài cửa sổ, vầng trăng lạnh hình lưỡi liềm, lấp lánh vô số ánh sao.
Bầu trời có bao nhiêu vì sao, đêm nay có bao nhiêu người mất ngủ.
Trong chiếc Maserati dưới lầu, người đàn ông nhìn lên song cửa sổ màu đen, thật lâu vẫn không muốn rời đi…
…
Nắng sớm chiếu rọi, chim non ríu rít.
Nhan Hoan vừa ra khỏi cổng khu nhà đã trông thấy Reventon của Tiêu Trạch đỗ ở đó, con ngươi đảo qua trần xe màu xám còn vương sương sớm, cúi đầu, khóe môi bất giác cong lên.
Tiêu Trạch từ trên xe bước xuống, hai người mặt đối mặt.
“Cô…”
“Anh…”
Cả hai đồng thời lên tiếng, lại đồng thời im bặt, Nhan Hoan nắm chặt ví tiền lẻ, rũ mắt nhìn chiếc đồng hồ màu đen trên cổ tay trái của anh, còn Tiêu Trạch thì nhìn chằm chằm vào cổ tay cô giấu dưới tay áo sơ mi, ánh mắt thâm trầm.
Các bác trai bác gái trong khu đi tập thể dục buổi sáng đem ánh mắt tò mò hướng về phía này, suy đoán quan hệ của hai người, bàn tán về chiếc xe thể thao có hình dạng quái dị.
Nhan Hoan ngước mắt đối diện với gương mặt sáng sủa của anh trong nắng sớm, hỏi: “Đã ăn sáng chưa?”
“Ăn rồi.”
“Ồ, tôi phải đi mua một ít đồ ăn.” Ngữ điệu Nhan Hoan giống như mời.
Vợ chồng son
Nhan Hoan nhếch môi đi đằng trước, Tiêu Trạch cũng đuổi theo sau. Trong khu cư xá, sau khi rẽ ngang rẽ dọc, hai người đi tới một dãy quán bán đồ ăn, mua hai chiếc bánh bao hấp thơm lừng vừa ra lò, ba bát cháo, và một ít dưa góp.
“Hai bánh bao 16 tệ, ba bát cháo 6 tệ, dưa góp 5 tệ, tổng cộng 27 tệ.” Bà chủ cúi đầu tính tiền, dặn dò người phụ việc gói đồ ăn cho khách.
Tiêu Trạch móc ví rút một tờ tiền mệnh giá lớn, chưa kịp giơ ra đã bị Nhan Hoan đẩy về.
Nhan Hoan lấy tiền lẻ trả cho bà chủ, người phụ việc đã đóng gói xong đồ ăn, Tiêu Trạch nhận lấy, theo Nhan Hoan đi ra ngoài.
Nhan Hoan cười đến nỗi mặt cứng đờ, sau khi nhận lại tiền lẻ, tạm biệt bác gái rồi ra khỏi siêu thị.
Nhìn vẻ mặt không được tự nhiên của cô, Tiêu Trạch tò mò hỏi: “Cô với bác gái nói chuyện gì vậy?”
“Bác ấy muốn kén anh làm con rể.”
“À, nếu như con gái bác cũng xinh đẹp như cô, thì tôi sẽ xem xét.”
Ặc!
Nhan Hoan giương mắt nhìn một bên mặt anh tuấn, cúi đầu nói: “Câu nói đùa này chẳng buồn cười chút nào.”
Nói đùa?
Tiêu Trạch không cho là vậy.
Lúc hai người mở cửa vào nhà, Giản Ninh đầu tóc rối bời đang ngồi trên ghế sô-pha mắt to trừng mắt nhỏ với Lý An Thần cũng có cùng kiểu tóc, nhìn thấy Tiêu Trạch sau lưng Nhan Hoan, Giản Ninh tỏ vẻ kinh ngạc, ngửi thấy tin tức gì đó không tầm thường.
“Hai người? Hở?”
Một chiếc khăn mặt mới bọc bàn chải đánh răng đập vào mặt Giản Ninh, Lý An Thần cười như điên, ngay sau đó cũng một bộ đồ vệ sinh cá nhân tương tự đập xuống đầu anh, nụ cười cứng đờ, bàn chải đánh răng lăn xuống, khăn mặt ở trên đầu trông muốn bao nhiêu ngốc thì có bấy nhiêu, lần này đến phiên Giản Ninh chỉ vào mũi anh cười ha ha.
Nhan Hoan cởi giày vào nhà, cầm lấy chiếc túi trong tay anh, nói với Tiêu Trạch: “Nhà tôi không có dép lê dư thừa.”
Tiêu Trạch cởi giày da, đi theo Nhan Hoan vào phòng bếp, dọc đường ngó vào phòng ngủ của cô. Căn hộ khép kín hơn sáu mươi mét vuông, từ phòng khách đến phòng bếp dọn dẹp vô cùng gọn gàng, không có một thứ đồ dư thừa nào. Không có dép lê kiểu nam, cho