Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1342071
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2071 lượt.
”
Lãnh Tiểu Mạn mếu máo, tuy không cam lòng nhưng cũng không có gan cãi lại, tủi thân bĩu môi trách móc: “Là chị ta đẩy em xuống biển trước, em lớn đến từng này rồi chưa bao giờ khổ sở như vậy, anh rốt cuộc có phải anh trai của em không, nếu mẹ mà ở nhà thì đã sớm tát vỡ mồm chị ta thay em rồi.”
Dưới cái nhìn của Lãnh Ngự Thần, cô em gái cùng mẹ khác cha Lãnh Tiểu Mạn hoàn toàn là một đứa trẻ bị làm hư, được cha mẹ chiều chuộng quá mức nên vô cùng bừa bãi.
…
Gần đây việc làm ăn của xưởng sửa chữa vô cùng tấp nập, đơn đặt hàng sửa xe mà Nhan Hoan nhận được đã xếp tới tận cuối tháng. Covertte của Lãnh Ngự Thần được đặc cách chen ngang, Tiểu Thứ và A Hạ nhanh chóng thay kính chắn gió, Nhan Hoan chỉ nhíu mày phân phó người này người kia sửa chỗ nào. Hai người ý thức được một điều, chị của họ vô cùng căm ghét chủ nhân của chiếc xe này. Chủ của chiếc xe này liên tục năm ngày ba bữa phái người mang quà đến, hoa tươi, bánh kem, đồ ăn vặt, vài món quà nhỏ, vì thế chị rất đau đầu, mà chị đã đau đầu thì tính tình rất hung dữ, mà đã hung dữ thì hai người họ sẽ không thể có những tháng ngày tốt lành.
Hôm nay, lúc Lãnh Ngự Thần đánh xe tới, đám Nhan Hoan đang cầm tạp chí ô tô bàn luận về chiếc Hummer H6 trên đó. Mã Khải nói: “Tôi mà có một cỗ Hummer như vậy chắc chắn sẽ phá ra, lắp ráp lại thành một cỗ máy bạo lực, rêu rao khắp nơi sau đó đem bán các linh kiện đã tháo.”
Tiểu Thứ nói: “Em mà có chiếc Hummer này, phải lên Bình Sơn một chuyến, chà! Thật oách!”
A Hạ cũng sán lại, “Lái lên Bình Sơn, tôi ngồi ghế lái phụ giữ xe cho cậu.”
“Ặc!” Tiểu Thứ, “Tôi không muốn đi cùng cậu, có giữ xe thì cũng là chị của tôi giữ chứ.”
“Tôi muốn được thong thả ngồi ở hàng ghế sau, cầm ly sâm-panh, có hai cô gái xinh đẹp mát-xa chân cho tôi, cảm giác đó sung sướng biết bao, chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy thèm.” Nhan Hoan hớn hở nói, hoàn toàn không chú ý, Lãnh Ngự Thần đã đứng ở cạnh đó từ rất lâu.
Hôm sau lúc tan làm, Triển Dương tự mình lái một chiếc Hummer H6 đồ sộ, dũng mãnh tới xưởng sửa chữa, làm kinh ngạc tất cả mọi người, đủ loại ánh nhìn ghen tị quăng về phía Nhan Hoan tốt số.
Triển Dương đưa chìa khóa xe cho Nhan Hoan, “Nhan tiểu thư, Lãnh tổng của chúng tôi đã dặn dò, xin cô nhất định phải nhận chiếc xe này.” Tặng hoa, tặng bánh kem, tặng H6, Nhan Hoan chịu đựng quá đủ rồi, cô gào thét: “Lãnh tổng của các người có ý gì? Sao không đem 300 vạn nhân dân tệ nện thẳng lên đầu tôi đi.” Rồi rống lên ra lệnh: “Mau lái xe đi!”
Mấy ngày nay cô đều bị hoa tươi quà tặng của Lãnh Ngự Thần làm cho phát bực, anh ta cho rằng cô là loại con gái hám tiền chắc?
Triển Dương cầm chìa khóa xe cười nói: “Nhan tiểu thư, ý của Lãnh tổng chúng tôi cô vẫn chưa hiểu sao? Đàn ông tặng hoa, quà, đối xử tốt với một cô gái, việc này còn có gì chưa rõ ràng chứ! Xin cô hãy nhận lấy chiếc xe.”
Không dưng tự nhiên niềm nở tất có mưu đồ.
Nhan Hoan nhướng mày nói: “Không lái đi phải không?”
“Nhan tiểu thư, Lãnh tổng đã nói, nếu cô không nhận chiếc xe này, tôi sẽ lập tức phải cuốn gói khỏi Lãnh Thị, cô xem, mong cô đừng gây khó dễ cho tôi.” Triển Dương tỏ vẻ khó xử, bộ dạng như sắp khóc.
“Được!” Nhan Hoan gật đầu, nhận chiếc chìa khóa giao cho Mã Khải, trịnh trọng nói: “Anh Khải, nguyện vọng của anh.”
“Dỡ máy móc bán linh kiện?” Mã Khải hai mắt tỏa sáng, tung chiếc chìa khóa trong tay, sảng khoái thét to: “Các anh em, cầm vũ khí lên cho tôi.”
Đám thợ sửa chữa này bình thường vô cùng ưa thích tháo dỡ linh kiện, nghe được có thể bắt đầu xử lý H6, bọn họ vô cùng hưng phấn, tranh nhau lao tới cỗ máy đồ sộ.
Triển Dương nhìn một đám đàn ông tay cầm dụng cụ mắt lóe sáng, khóe miệng anh ta run rẩy không thôi.
Nhan Hoan liếc anh ta một cái rồi hậm hực xoay người.
Tiểu Thứ không muốn nhìn cỗ H6 sắp sửa biến thành sắt vụn, chân chó đuổi theo cô, nói: “Nếu có người đàn ông nào đồng ý tặng em một chiếc Hummer, em sẽ gả cho hắn.”
“H6 đâu phải sản xuất có số lượng, có gì đặc biệt to tát! Đừng quên, anh Tiêu còn có chiếc Reventon.” A Hạ thực sự không vừa mắt Lãnh Ngự Thần. “Chị, nếu anh Tiêu tặng chị chiếc Reventon, không cần cân nhắc, gả luôn.”
“Không có việc gì làm đúng không?” Nhan Hoan đẩy hai người, bước nhanh về phía gara, trong lòng lại nghĩ tới chuyện có liên quan đến Tiêu Trạch. Lúc này chắc anh đang ngồi bên bàn đàm phán nào đó đấu trí so dũng khí! Không tưởng tượng được bộ dạng anh chăm chỉ làm việc sẽ như thế nào.
Nhan Hoan ngẩng đầu, ánh mắt chạm phải trần nhà đầy bụi bặm…
Ở London xa xôi, công chuyện của Tiêu Trạch cũng không thuận lợi. Từ lúc anh lên máy bay, Lãnh Thị quốc tế ở Anh đã phân phó một đám người mưu trí tích cực liên lạc với tập đoàn Mạch Kha, cho đến khi Tiêu Trạch xuống máy bay vào khách sạn, ngủ một giấc, lại lãng phí thêm một ngày nữa mà vẫn chưa gặp được Pierce.
Trên ghế sô-pha của khách sạn, Tiêu Trạch chán nản cầm điện thoại dò số, do dự chẳng biết có nên gọi hay không, nghĩ mãi, cuối cùng lại đặt xuống.
Anh muốn cho cô thời gian để tự đối mặt với lòng mình.
Cánh tay