Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342107

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2107 lượt.

ng sự buồn bực lúc cô ở trên xe của Lãnh Ngự Thần tất cả đều trộn lẫn trong nụ hôn này, nồng nhiệt, vội vã, tàn phá, khiến cho không ai có thể chống đỡ được.
Nhan Hoan mở to đôi mắt, đến mức khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Sau một trận giày vò, Tiêu Trạch mới rời khỏi cánh môi mềm mại, tựa vào trán cô, hơi thở hổn hển, anh nói: “Anh rất nhớ em, Nhan Hoan, anh rất nhớ em.”
Đây là lần đầu tiên anh gọi tên cô, thanh âm thầm thấp khàn khàn, vô cùng êm tai.
Bao nhiêu tiếng lòng, bao nhiêu xúc động dồn nén trong một câu nói – anh rất nhớ em.
Con ngươi trong trẻo đắm chìm vào ánh mắt sâu thẳm chứa đầy tình cảm dịu dàng, quyết định không thể bị anh hấp dẫn của Nhan Hoan nhanh chóng đầu hàng, chìa khóa trong tay rơi xuống đất, phát ra tiếng kêu leng keng, giờ phút này cô muốn dứt bỏ lý trí, đi theo trái tim.
Bởi vì, cô cũng nhớ anh.
Cô bất động nhìn anh, Tiêu Trạch cẩn thận ôm gương mặt anh vẫn hằng nhung nhớ, chậm rãi ghé sát vào. Lông mi Nhan Hoan khẽ rung lên, hai mắt từ từ nhắm nghiền. Hai đôi môi chạm vào nhau, mềm mại, từ tốn hôn lẫn nhau. Nhan Hoan trong lòng nhộn nhạo, cảm nhận rõ ràng cặp môi dịu dàng kia như có ma lực, cảm giác mình đang được nâng niu trong lòng bàn tay, vô cùng cẩn thận nhẹ nhàng che chở.
Đóa hoa tình yêu trong tim nở rộ, đẹp, rực rỡ, tỏa ra hương thơm đắm say lòng người…
“Ục ục!!!”
Âm thanh đột nhiên vang lên khiến hai người tách nhau ra, Tiêu Trạch xấu hổ cười cười.
Nhan Hoan ánh mắt mơ màng, liếm liếm môi nói: “Anh vẫn chưa ăn cơm sao? Vậy em đi nấu cho anh bát mì.”
Cặp môi sưng đỏ bị đầu lưỡi liếm qua càng trở nên lóng lánh mê người, Tiêu Trạch hung hăng hôn cô thêm một cái nữa rồi mới rời ra, kéo nhẹ áo che lên nơi nào đó đang động tình, khàn giọng nói: “Không phải để sớm gặp được em sao, haizz! Anh sắp chết đói rồi.”
“Em đi nấu cho anh bát mì ngay đây.” Nhan Hoan thay dép lê.
“Có thể dùng phòng tắm của em một lát được không?”
“Đương nhiên là được.” Nhan Hoan xách trên kệ xuống một đôi dép lê nữ màu xanh nước biển, “Không vừa chân, đi tạm vậy.”
Chân đàn ông to đùng xỏ vào đôi dép lê của nữ, trông thật buồn cười, Tiêu Trạch xách vali hành lí vào phòng khách, lấy đồ dùng vệ sinh cá nhân cùng một đôi dép lê kẻ ca rô màu tím đậm.
Nhan Hoan đỏ mặt đi vào bếp đun nước, lấy trong tủ ra hai gói mì ăn liền, nước sôi vang lên tiếng báo hiệu “toe toe”, nghĩ đến điều gì đó cô bỗng không đầu không đuôi chạy tới phòng tắm.
“Đợi một… chút.” Thanh âm bị nghẹn lại trước thân hình đàn ông cường tráng, cơ ngực, cơ bụng… Ánh mắt trượt dần xuống dưới, sợ hãi…
Ánh mắt rất nhanh đảo qua cặp đùi rắn chắc, Nhan Hoan vội vàng quay đi chỗ khác, âm thầm nuốt nước miếng, vẻ mặt xấu hổ nhưng vẫn đứng nguyên tại chỗ, quên mục đích mình vào đây để làm gì.
Tiêu Trạch đã cởi hết chỉ còn một chiếc quần lót, trên tay cầm một chiếc bra treo trên giá phơi đồ, một chiếc bra họa tiết da báo đầy dây kim loại trang trí, mang lại cảm giác vô cùng hoang dã. Ánh mắt càn rỡ khiến người ta phát sốt di chuyển từ thứ trang phục này tới nơi mặc nó, miêu tả hình dạng của cô, trong đầu mờ mịt toàn là những chuyện không trong sáng.
“Không nhìn ra, em còn rất có… nội hàm.”
Nhan Hoan bị giọng nói mang theo vài phần trêu ghẹo này làm cho giật mình, mặt thoắt chốc đỏ bừng, cô dùng tốc độ nhanh nhất giật lấy bộ nội y đang treo trên giá phơi đồ, trong lúc đó ánh mắt lơ đãng đảo qua nơi nào đó đã lớn hơn nhiều so với lúc nãy, da đầu run lên, mặt đỏ lựng vội vàng chạy ra khỏi phòng tắm.
Tiêu Trạch cúi đầu nhìn chỗ nào đó của mình đã nhô lên, nhịn không được bật cười, tháo chiếc đồng hồ đeo tay màu đen đặt lên kệ bên vách tường kính.
Nhan Hoan chạy thẳng về phòng, bỏ nội y vào trong tủ quần áo, tim còn đang đập thình thịch liên hồi, trong đầu toàn là hình ảnh cơ thể cường tráng cùng với nơi nào đó chết người nhất. Nhất định là vì quanh năm luyện kiếm đạo, nếu không sẽ không thể cường tráng như thế. “Nhan Hoan, mày biến thành sắc nữ từ bao giờ vậy.” Nhan Hoan ngượng ngùng lầm bầm, vò rối mái tóc dài.
Lúc Tiêu Trạch tắm rửa xong đi ra, Nhan Hoan đã nấu xong hai bát mì to, rau xanh, thịt chân giò hun khói, trứng gà, hình thức không tệ. Tiêu Trạch vừa lau tóc, vừa nói: “Nhà hàng Tây cao cấp không cho em ăn no bụng sao?”
Đặt đôi đũa xuống mặt bàn, Nhan Hoan nhìn anh, ánh mắt thản nhiên, “Làm sao anh biết?”
Tiêu Trạch đói lắm rồi, cầm đôi đũa gắp mì đưa lên miệng, nhưng động tác gắp vẫn không mất đi vẻ tao nhã. “Anh đứng ngoài cổng xưởng sửa chữa chờ em tan ca, vốn định cho em bất ngờ, không ngờ em còn cho anh bất ngờ lớn hơn.” Anh kể lại chuyện một cách rất nhẹ nhõm, như thể chẳng hề để trong lòng, chuyên tâm ăn mì.
Nhan Hoan rót hai cốc nước, đặt một cốc trước mặt anh, “Em cảm thấy anh cho em bất ngờ còn lớn hơn một chút.”
“Em nói Phỉ Phỉ sao?” Tiêu Trạch cắn quả trứng trần, độ chín mềm vừa phải.
“Phỉ Phỉ?” Gọi thân mật quá nhỉ. Vẻ mặt Nhan Hoan bất giác lạnh đi vài phần.
Tiêu Trạch bật cười, bắt đầu trêu ghẹo cô, “Hoan Hoan nhà anh biết ghen kìa!”
“Anh là n


Disneyland 1972 Love the old s