XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Truy Đuổi

Truy Đuổi

Tác giả: Nhan Tiểu Ngôn

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1342120

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2120 lượt.

hất để tăng tốc, NSX lợi dụng mã lực tăng tốc độ tối đa phóng vọt lên bỏ lại Reventon, Tiêu Trạch cho rằng anh mang đến cảm giác uy hiếp khiến Dạ Sâm không thể không tăng tốc sớm, Nhan Hoan đi theo sau Reventon, sắc mặt đông cứng lại, cô nói: “Đột nhiên tăng tốc tại vị trí này, Dạ Sâm có tính toán gì vậy?”
“Đuổi theo không phải là sẽ biết sao.” Ngọn lửa màu xanh thẫm phun ra từ ống bô, Reventon như tên rời cung truy đuổi mục tiêu, cảnh vật xung quanh thoáng qua vun vút, lần đầu tiên nếm thử cảm giác tăng tốc chiếc xe yêu quý lên tối đa, lực đẩy thúc vào lưng cực mạnh làm Tiêu Trạch không thích ứng được, váng đầu hoa mắt, lồng ngực bắt đầu nhộn nhạo không yên, cũng may đoạn đường thẳng này rất dài, nếu có khúc ngoặt thì sẽ bị bay ra khỏi vách núi chưa biết chừng. Lúc sắp đến đoạn cua hình chữ U, Reventon mới áp sát vào mông NSX.
Vì để có thể vượt qua NSX trong chuỗi vòng cung liên tiếp cuối cùng này, Tiêu Trạch lại tăng tốc vọt vào bên trong, xe thể thao quý tộc kiêu sa chạy trên đường thẳng cũng có thể bị trượt bởi những cái hố nhỏ, đừng nói đến vòng cua với tốc độ cực lớn.
Bánh lái hơi rung khiến người bất an, Tiêu Trạch nhăn mày nắm chặt tay lái cố hết sức thu nhỏ phạm vi bị trượt, nhiều lần suýt nữa đã va vào vách núi.
Đi theo sau lưng anh, Nhan Hoan sợ tới mức tim nhảy lên tận cổ họng, qua máy bộ đàm, cô nhắc nhở anh phải chú ý an toàn.
“Tiêu Trạch, chậm lại, nguy hiểm lắm.”
Chậm một chút thì lại càng nguy hiểm.
Tiêu Trạch lờ đi lời nhắc nhở của Nhan Hoan, sít sao dính sát vào Dạ Sâm.
Liên tục ngoặt hai lần, tốc độ NSX không nhanh như trước nữa, gần đến điểm kết thúc, Tiêu Trạch không giảm tốc độ theo hắn mà vẫn hăng hái xông lên. Tiếp tục một đoạn cua sau đó, đột nhiên xe bắt đầu chòng chành, đường núi vốn trơn nhẵn không biết từ bao giờ đã bị rải lên những hòn đá nhỏ, con dã thú điên cuồng nảy lên như ngựa hoang đứt dây cương, không thể nào khống chế, đuôi xe ma sát với vách núi làm lở ra bao nhiêu đá vụn, đèn đuôi xe hình xương cá mờ ảo vỡ vụn ra.
So với sự dao động mất ổn định của Reventon, NSX chạm đất vững vàng với lốp xe chuyên biệt cắn chặt mặt đất, hai chiếc xe xẹt qua nhau, Dạ Sâm đắc ý nhìn Tiêu Trạch.
Tiêu Trạch lập tức phát hỏa, ánh mắt dữ dằn, anh tiếp tục tăng tốc, xe bật lên lắc lư dữ dội trên mặt đường nhưng vẫn lao thẳng phía trước, răng nanh ở đầu xe sắp chạm tới đuôi xe Dạ Sâm.
Nhan Hoan vừa lái xe trên đoạn đường không bằng phẳng, vừa lớn tiếng quát: “Mau dừng lại, Tiêu Trạch.”
Xe xóc nảy không ngừng, Tiêu Trạch gắng gượng khống chế tay lái, vẻ mặt sa sầm cứng nhắc: “Không dừng lại được.”
“Anh điên rồi? Như thế rất nguy hiểm.” Nhan Hoan kích động hung dữ nện mạnh xuống tay lái.
“…” Tiêu Trạch đã bất chấp rất nhiều, trận đấu này dù thế nào cũng phải thắng.
“Tiêu Trạch… Xin anh… Mau dừng xe lại.”
“Dừng lại, anh sẽ thua. Anh không thể thua mất em cho bất kỳ kẻ nào.
Nhan Hoan…
Anh yêu em.”
P/s: chương này gay cấn quá, mà khả năng của mình có hạn nên có vẻ bị lặp từ hơi nhiều :( nếu có đoạn nào khó hiểu thì các bạn cứ hỏi nhé.
Hình như dạo này có vẻ có nhiều người vào blog của mình hơn, những lời nhận xét và ủng hộ của các bạn mình không trả lời hết được, nhưng mình đều đọc cả. Cảm ơn các bạn nhiều lắm, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ :D.






“Nhan Hoan, anh yêu em.”
Tiêu Trạch giật máy bộ đàm xuống vứt sang một bên, trong ánh mắt đáng sợ lóe lên ý chí coi thường cái chết, anh dứt khoát nhấn ga vọt về phía NSX.
Nhan Hoan trơ mắt nhìn Tiêu Trạch lao vào Dạ Sâm, cô kích động thét lớn: “Em không muốn…” Tình yêu nặng nề như vậy cô không dám muốn.
Những kẻ mê xe có thâm niên trên khán đài đều tỏ ra kinh ngạc, tất cả đều cho rằng Tiêu Trạch điên rồi.
“Rầm!”
Tiêu Trạch chịu đựng cơn đau, mỉm cười với cô, hơi thở mong manh yếu ớt, anh nói: “Nói em yêu anh!”
“Anh vô lại!” Nhan Hoan vung nắm đấm nện vào lồng ngực anh, hai mắt cô đỏ hoe, vừa đánh vừa mắng: “Vô lại, vô lại.”
Tiêu Trạch cắn răng chịu từng nắm đấm, đôi mắt cô ngập nước khiến anh đau lòng.
“Ôi! Chị thân yêu à!” Tiểu Thứ không thể đứng nhìn, đi tới ngăn chặn: “Anh Tiêu sắp bị chị đánh chết rồi!”
Nhan Hoan dừng tay, trừng cặp mắt dữ dằn nhìn phần trán và cánh tay đều đang chảy máu của Tiêu Trạch, dáng vẻ như sắp khóc òa lên, Tiêu Trạch dùng một tay ôm cô, giữ chặt trước ngực, giọng anh hơi nghẹn ngào: “Anh xin lỗi, khiến em phải lo lắng…”
Thực ra, anh cũng sợ, sợ mình không thể tiếp tục yêu cô nữa.
Nhan Hoan cắn môi, áp vào lồng ngực anh. Tiếng tim đập mạnh mẽ, chứng minh anh còn sống.
NSX lê thân xác bị tàn phá chạy qua hai người, Tiêu Trạch nhìn chằm chằm vào bóng lưng chậm chạp xa dần của Dạ Sâm, ánh mắt thâm trầm. Nếu như nói lần trước Nhan Hoan đấu với Dạ Sâm do may mắn mà thắng được, vậy thì lần này, chiến thắng của Tiêu Trạch khỏi cần bàn cãi, thần thoại về Chiến thần Bình Sơn DK bất bại đã hoàn toàn bị đập tan, Dạ Sâm thua tâm phục khẩu phục.
Đám người mê xe đờ