Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341747

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.

hỉ là nụ cười này quá nhạt, chưa từng vào trong mắt.
Giường phòng khách rất mềm, không thích hợp cho chiếc lưng bị thương. Cô vốn đang do dự hay là đưa anh quay trở lại phòng ngủ chính nhưng vừa rồi thực hiện liên tiếp hai nghĩa vụ, cô không có ý định lại tăng thêm gánh nặng cho mình.
Trước khi quay đầu rời đi, cô thậm chí còn bình tĩnh nói với anh một câu: “ Ngủ ngon”. Ngày hôm sau thức dậy, mưa liên tục mấy ngày cuối cùng cũng đã dừng. Bên ngoài rèm cửa sổ, ánh nắng vàng rực rỡ một mảnh đến chói mắt. Cô lái xe ra ngoài, mới đi khỏi chừng mười mét thì thấy một chiếc xe khác vừa đến. Trần Nam ngồi trong xe, bên cạnh là bác sĩ gia đình tới đóng lại vết thương cho Thẩm Trì.
Suốt cả sáng, trong lúc bác sĩ bận bịu ở Trầm gia thì Thừa Ảnh đang dỗ dành một đứa trẻ nằm lên giường để kiểm tra cơ thể.
“ Đến đây nào, nằm xong lát nữa cô sẽ đi mua kẹo cho cháu”.
“ Đau…”. Gương mặt cậu bé sáu tuổi lộ vẻ đau đớn, từ lúc bắt đầu bước vào cửa đã không ngừng kêu đau lưng. Sau khi nhanh chóng hoàn thành việc kiểm tra thông thường, Thừa Ảnh đề nghị phụ huynh đưa cậu bé đi chiếu chụp trước. Nhìn mẹ cậu bé bối rối, mắt ửng đỏ, ôm chặt lấy con trai: “ Hôm qua nó kêu đau lưng. Tôi tưởng nó mượn cớ không muốn đi học đàn, còn mắng nó một trận. Bác sĩ, rốt cuộc cô kiểm tra có vấn đề gì không ạ? Tại sao cháu nó đau đến nỗi cả đêm không ngủ được vậy?”.
Cậu bé nằm trên vai mẹ, gương mặt nhỏ nhắn phờ phạc tái nhợt. Thừa Ảnh kê đơn xong đưa cho người mẹ, dịu dàng an ủi: “ Chị không phải vội, xem phim chụp X quang trước rồi sẽ xử lý”. Trước khi bọn họ rời đi, cô nhẹ nhàng nhéo nhéo cánh tay bé xíu của cậu bé, kín đáo đưa cho cậu nhóc một chiếc kẹo que, cười nói: “ Cháu đúng là một nam tử hán nhỏ bé kiên cường, đây là phần thưởng của cô tặng cháu”.
Thế nhưng phim chụp X quang hiện ra, kết quả không được lý tưởng, thậm chí còn khiến Thừa Ảnh kinh ngạc. Ven cột sống của cậu bé sáu tuổi có một bóng mờ hết sức rõ ràng. Người mẹ khóc nước mắt rơi như mưa, làm cậu bé liên tục kéo áo mẹ nó, ngơ ngác, dường như bị hù dọa đến quên cả đau.
Nhìn gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ lúng túng, trong lòng Thừa Ảnh hơi nhói lên, nhanh chóng thu xếp bọn họ đi kiểm tra và chiếu tia thêm một lần nữa.
Sáng sớm gặp chuyện như vậy, bệnh nhân lại nhỏ tuổi, khó tránh làm cho tâm trạng của cô có chút chấn động. Mãi cho đến khi trời chạng vạng rời khỏi bệnh viện, cô vẫn nhớ tới kết quả kiểm tra của cậu bé ấy.
Năm đó cô còn đang học Đại học Y, thầy hướng dẫn của cô là một người có quyền uy, tiếng tăm lừng lẫy trong nước về giải phẫu thần kinh, từng có lần giảng dạy công khai, thầy nói rằng: “ Bác sĩ phải có lòng nhân ái nhưng sự nhân từ này tuyệt đối không được làm ảnh hưởng đến suy nghĩ và tâm trạng của các em…Vào thời khắc quan trọng phải nhớ kỹ, đối mặt với bệnh nhân, các em là một bác sĩ! Chỉ là bác sĩ mà thôi! Thời điểm các em dùng năng lực chuyên môn đi cứu người, đồng cảm, bi thương, bất luận là tâm trạng gì đi nữa đều dư thừa, thậm chí là cản trở. Trong tay các em cầm dao phẫu thuật, trước hết chúng ta phải cắt bỏ, đó là…những điều dư thừa ấy”.

Sau nhiều năm, ký ức của cô vẫn lặp đi lặp lại những câu nói này nhưng không có cách nào dựa theo một trăm phần trăm lời dạy bảo của thầy hướng dẫn để làm bác sĩ. Cô có một đôi tay vững vàng nhưng trái tim thì vẫn không làm được.
Đến mức cô thường nghĩ, quả thật nếu có thể dùng dao giải phẫu cắt đứt thứ tình cảm dư thừa, phải chăng giờ đây cô và Thẩm Trì đã sớm thoát khỏi dây dưa? Hơn nữa, dao giải phẫu sắc bén như vậy, chỉ cần đủ chính xác nhanh gọn sẽ không cảm thấy quá đau.
Xe đến đón cô đỗ ở bãi xe ngầm của bệnh viện, lúc nhìn thấy cô tan sở từ thang máy đi ra, đèn xe vụt sáng hai cái, lập tức từ chỗ đậu lái ra. Đúng lúc có một đồng nghiệp quen biết nhìn thấy, kéo bạn trai mình, vừa tiến đến chào vừa hỏi: “ Bác sĩ Yến, chồng chị à?”.
Thừa Ảnh cười cười: “ Không phải, chỉ là một người bạn thôi”.
“ Ồ, nghe nói chồng chị làm ăn lớn, chắc là khá bận rộn phải không? Em chưa từng thấy anh ấy đưa đón chị đi làm”.
Mang theo tin đồn lên bàn phẫu thuật phải chăng so với sự thông cảm còn nguy hiểm hơn?
Tâm trạng của Thừa Ảnh vẫn tốt, nụ cười hoàn mỹ giống như nhân vật nữ chính trong quảng cáo kem đánh răng: “ Anh ấy thường xuyên đi công tác, quả thực không được rảnh rỗi. Kỹ thuật lái xe của tôi cũng không tệ lắm. Hơn nữa một người đi làm, thời gian tương đối tự do hơn”.
Xe chạy chậm tới trước mặt Thừa Ảnh, cô quay sang đồng nghiệp hơi vẫy tay: “ Tôi còn hẹn bạn đi ăn cơm, lúc nào rảnh rỗi nói chuyện tiếp nhé”.
Người đồng nghiệp tò mò mở mắt nhìn vào trong xe, tiếc là tấm kính được chế tạo đặc biệt, căn bản từ bên ngoài không nhìn thấy hình dạng bên trong.
Thừa Ảnh lên xe, dường như có vẻ mệt mỏi, ngay cả giọng nói cũng thấp vài độ, hỏi: “ Đi đâu?”.
Tài xế báo tên nhà hàng, cô liền không nói thêm gì nữa.
Nơi ăn cơm là một nhà hàng tư nhân của Nhật, có tổng cộng bảy tám phòng nhỏ, không có phòng khách, ông chủ thường chỉ chiêu đãi khách quen.
Hành lang chật h


Ring ring