Viên Viên Bảo Bối Anh Xem Em Chạy Đi Đâu
Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015
Lượt xem: 1341799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1799 lượt.
ến đáng sợ. Lâm Liên Thành như vậy khiến cô cảm thấy vừa xa lạ vừa thân quen. Thời gian bỗng như lùi trở về trước đây, trở lại hơn hai mươi năm trước, khi bọn họ đều là những đứa trẻ. Mặc dù vẫn là một đứa trẻ, anh ta cư xử với người ngoài không chút đạo lý nhưng lại luôn nhường nhịn cô. Trong một thời gian dài, chưa từng có lần nào trước mặt cô anh ta đưa ra yêu cầu vô lý, càng không bắt buộc cô làm bất cứ chuyện gì. Ngay cả lúc chia tay, anh ta đã mất tinh thần nhưng cuối cùng vẫn đồng ý. Vì vậy, đêm ấy thật sự là ngoại lệ.
Trên con đường đêm ít người, thông suốt không bị cản trở. Thời điểm anh ta vượt qua một chiếc đèn đỏ, không hề cảnh báo trước rẽ ngoặt sang bên trái, ngã tư đường lóe lên ánh sáng ngắn ngủi. Thừa Ảnh bắt đầu lo sợ, hơn nữa còn cảm thấy váng đầu buồn nôn.
“ Lâm Liên Thành, anh dừng xe lại đi, chúng ta cần nói chuyện”.
Không ngờ lời Thừa Ảnh vừa thốt ra, ngay sau đó cô nghe thấy trên đỉnh đầu truyền đến tiếng còi dồn dập vang dội. Cô vừa nắm chặt dây an toàn vừa cố nén cơ thể đang khó chịu. Thông qua gương chiếu hậu, cô nhìn thấy mấy chiếc xe quen thuộc đang từ xa nhanh chóng lại gần. Là người của Thẩm Trì.
Đương nhiên Lâm Liên Thành cũng ngay lập tức phát hiện ra, cánh mũi thẳng tắp, khóe môi hơi giương lên nhưng không có ý muốn giảm tốc độ. Cô chỉ cảm thấy dạ dày cuồn cuộn, lồng ngực khó chịu, thở cũng khó khăn, toàn thân bức bối vô cùng. Loại trạng thái này đã diễn ra gần hai tuần trước, còn bây giờ có lẽ là do say xe nên càng phát tác gay gắt hơn. Cuối cùng cô chỉ có thể dần dần thoát lực tựa người vào ghế.
Phía sau, mấy chiếc xe lần lượt tiến đến, chạy song song với xe của Lâm Liên Thành, ý đồ đe dọa anh ta dừng lại đã rất rõ ràng. Cô mê man dựa vào lưng ghế, không còn sinh lực để trách móc hay ngăn cản, mơ hồ nghe thấy tiếng Lâm Liên Thành nói: “ ...Từ bỏ em là sai lầm cuối cùng mà đời này anh đã làm”.
Cô nhận ra mình đã không còn chút sức lực nào, cười yếu ớt: “ Đều đã là quá khứ, chúng ta sẽ là bạn tốt”.
“ Anh không muốn làm bạn”. Anh ta giống như một đứa trẻ đang giận dỗi: “ Trừ em ra, anh sẽ không kết hôn với một ai khác”.
Nhưng tôi đã kết hôn...Những lời này xoay quanh tâm trí cô. Nhưng lúc cô quay đầu lại nhìn anh ta, những lời ấy lại nuốt trở vào.
Nhờ ánh đèn phía ngoài xe, cô có thể nhìn thấy rõ sườn mặt anh ta. Lâm Liên Thành khác Thẩm Trì. Thẩm Trì anh tuấn sắc nét, giống như ánh sao lấp lánh trong đêm khuya, mang tính xâm lược. Hễ anh xuất hiện sẽ khiến người ta rất khó di chuyển tầm mắt. Còn Lâm Liên Thành, từ nhỏ đã là đứa trẻ xinh đẹp, ngũ quan sạch sẽ nhu hòa, ánh mắt hoa đào, người gặp người thích.
Trong quá khứ, đã có lần cô từng không ngừng cảm khái: Liên Thành ơi Liên Thành, anh đúng là đẹp hơn một nửa đám nữ sinh trong trường chúng ta đấy.
Đối với chuyện này, anh ta chỉ cười nhạt, đương nhiên rất hài lòng. Nhưng sự thật đúng là như thế. Rất nhiều năm sau đó, trên người anh ta đã có khí thế của một người đàn ông trưởng thành nhưng dung mạo thì vẫn đẹp đẽ như trước kia. Cô liếc mắt nhìn khuôn mặt ấy, người đàn ông đó, bao nhiêu năm tháng xanh tươi của cô, tất cả đều liên quan đến anh ta. Trên con người này mang quá nhiều thứ thuộc về cô, dù mọi thứ thay đổi nhưng không thể thay đổi những kỷ niệm. Lau không đi, kéo lại không xong.
Ngay cả khi anh ta làm chuyện sai trái và thương tổn đến cô, ngay cả bây giờ người đàn ông cô yêu không phải anh ta nhưng anh ta vẫn là Lâm Liên Thành như trước kia, toàn bộ thế giới này cũng chỉ có một Lâm Liên Thành như vậy.
Mà lúc này đây anh ta say rượu, không biết giận dỗi ai, luôn miệng nói không muốn kết hôn, luôn miệng nói muốn theo đuổi cô lần nữa. Cô tin những lời đó, tin rằng chúng được xuất phát từ sự chân thành.
Cô hơi thổn thức rồi bỗng như nhận ra, thời gian vốn dĩ đã xa xăm như vậy. Năm đó, anh ta đứng dưới sân ký túc xá, nửa ống tay áo được xắn lên, nhìn cô mỉm cười, hình ảnh ấy tựa như mới xảy ra ngày hôm qua.
“ Chúng ta...”. Rốt cuộc cô cũng mở miệng, nhưng chỉ nói được một nửa đã bị chiếc xe thay đổi phương hướng ngắt lời. Ngay sau đó, trời đất quay cuồng, thậm chí không kịp phản ứng, cảm giác vụ va chạm vô cùng mãnh liệt. Cô nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Liên Thành trước khi hôn mê, rất gần, tựa như đang bảo vệ cô.
Vì vậy, anh ta bị thương cũng vô cùng nghiêm trọng.
Cô đứng như vậy bên ngoài phòng bệnh, lẳng lặng nhìn một lúc lâu Cuối cùng, vẫn là Lâm Liên Giang lên tiếng: “ Khuya rồi, cô về đi”.
Cô xoay người, có phần do dự: “ Anh cả, ngày mai có thể em sẽ ra viện”.
Lâm Liên Giang nhìn cô chăm chú, gật đầu trong nháy mắt: “ Được, tôi biết rồi”.
Kể từ đó, cô chưa từng nhìn thấy Lâm Liên Thành.
Phẳng Lặng
“ Tính ra cũng hơn hai năm rồi”. Cửa thang máy khép lại bên cạnh cô, Lâm Liên Thành đi trước về phía phòng bệnh. Trên hành lang vắng vẻ, bóng dáng anh ta bị ánh đèn kéo dài. Dường như chưa có gì thay đổi, diện mạo của anh ta không khác mấy so với trước kia, hơn bảy trăm ng