Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.

iện thoại nói không rõ, cuối cùng Thừa Ảnh mất hơn nửa tiếng đồng hồ, rốt cuộc cũng tìm thấy Tiểu Băng bị bỏ rơi bên ngoài một bãi xe vắng vẻ ở ngoại ô phía Bắc.
Dựa vào ánh đèn sáng lóa, Thừa Ảnh gần như lắp bắp kinh hãi. Sau một thoáng sửng sốt, cô lập tức cởi chiếc áo khoác của mình bọc lấy bả vai và tấm lưng trần của Tiểu Băng.
“ Có thể nói cho chị biết có chuyện gì xảy ra không?”. Cô vừa hỏi vừa cẩn thận xem xét, chỉ thấy một bên mặt của Tiểu Băng bị sưng vù, khóe miệng tím bầm, rõ ràng đã bị ai đó ra tay quá mạnh. May thay, ngoại trừ chỗ đó ra, hình như không còn vết thương nào khác.
“ Khách?”. Thừa Ảnh hơi dừng lại, ngữ khí vẫn rất bình tĩnh, nhìn không chớp mắt vào Tiểu Băng: “ Em nói buổi tối em phải làm thêm, đó là công việc gì vậy?”.
Cơ thể Tiểu Băng dường như hơi rung động, một lúc sau mới ngẩng đầu lên. Trên mặt cô vẫn còn những vết đỏ, dấu bàn tay in rõ có thể thấy được. Bởi vậy có thể phán đoán cái tát ấy đã mạnh như thế nào.
Khóe miệng bị sứt ra, Tiểu Băng nói chuyện không được thuận tiện, và có lẽ là do xấu hổ, vì vậy giọng nói trở nên mơ hồ: “ Nếu...nếu như em nói ra, chị có thể đừng nói cho người khác biết được không?”.
Thừa Ảnh hứa: “ Được”.
Tiểu Băng hít một hơi thật sâu, thanh âm rất thấp: “ ...Một tuần vài buổi em đều đến Hội sở Tây Sơn để làm việc. Đó là chốn đi về của những kẻ nhiều tiền nhất Hải Vân”.
Nói đến đây, tất cả đều đã rõ ràng.
Thừa Ảnh im lặng một lúc rồi mới gật đầu: “ Chị biết”. Thừa Ảnh quay lại tắt bếp, múc quả trứng đã được nấu chín ra, cẩn thận bóc vỏ, đưa cho Tiểu Băng: “ Em tự xoa lên mặt đi”.
Tiểu Băng ngước đôi mắt sưng vù lên nhìn cô, bộ dạng muốn nói lại thôi, cho đến khi quả trứng đã nguội hoàn toàn, cô mới thấp giọng nói: “ Cảm ơn chị”.
Thừa Ảnh ngồi xuống bên cạnh: “ Chuyện như vậy sao em không gọi cho người của Hội sở trước?”.
“ Không được”. Tiểu Băng lắc đầu, vẻ mặt có chút thê lương: “ Mỗi vị khách đến Hội sở đều là những người không dễ đắc tội. Huống hồ...Lần này là do em sai trước”. Cô dừng lại, hàm răng trắng như tuyết cắn lên môi: “ ...Anh ta mời em đi ăn đêm nhưng giữa chừng em lại thay đổi không muốn, cho nên mới khiến anh ta khó chịu”.
Quay qua quay lại trời đã rạng sáng.
Trạng thái của Tiểu Băng nhìn qua thật sự không được tốt, có lẽ từ trước tới nay cô ấy chưa từng gặp phải chuyện như vậy. Trong lúc nhất thời lại không biết giải thích với Hội sở như thế nào nên cơ thể và tinh thần vô cùng mệt mỏi.
Vừa hay hôm sau Thừa Ảnh không phải đi làm. Cô nghĩ bây giờ dù có quay về thì trời cũng đã sáng không thể ngủ được nên ở lại đây luôn.
Chỉ có một chiếc giường, hai người nằm cùng một chỗ.
Hình như do không ngủ được, sau khi tắt đèn, Tiểu Băng vẫn mở to hai mắt, nhìn lên trần nhà tối đen như mực, bỗng nhiên nói: “ Chị Thừa Ảnh, em cảm thấy chị rất giống với chị gái của em”.
“ Em có chị gái à?”. Thừa Ảnh cũng không ngủ.
“ Vâng, chị ấy hơn em ba tuổi, là giáo viên dạy nhạc của một trường tiểu học trên thị trấn”.
Thừa Ảnh ngẫm nghĩ, rốt cuộc vẫn hỏi: “ Vì sao em lại làm công việc này? Sinh viên như em có rất nhiều cách để kiếm tiền tiêu vặt. Em có thể đi làm gia sư, tìm công ty nào đó làm bán thời gian. Vì sao em lại muốn tới Hội sở để làm việc?”.
“ Bởi vì sẽ kiếm được nhiều tiền”. Tiểu Băng hình như cười khẽ, ngữ điệu trầm thấp nhớ lại: “Chị cũng biết, nhà em chỉ là gia đình công nhân bình thường, tiền lương của ba mẹ không cao. Bình thường ăn tiêu tiết kiệm cũng chỉ đủ cung cấp cho hai chị em em ăn học, trong nhà căn bản không có gì để gửi ngân hàng. Sau này chị em đi làm nhưng trường tiểu học trên thị trấn đâu kiếm ra được mấy đồng cơ chứ. Huống hồ chị ấy còn phải nuôi con nhỏ, chi tiêu hàng tháng cho một đứa trẻ còn nhiều hơn cả người lớn. Hai năm trước tim mẹ em gặp vấn đề lớn, thiếu chút nữa thì cứu không được. Lúc đó bác sĩ nói phải phẫu thuật càng sớm càng tốt, nhưng chi phí lên tới mấy vạn tệ, nhà em sao có thể gánh vác nổi? Nếu em không làm công việc này, có thể bây giờ em đã không còn mẹ nữa”.
Nói vợ chồng vì nghèo hèn mà trăm sự bi thương, có lẽ gia đình khốn khó cũng giống như vậy.
Tuy bản thân chưa từng phiền não vì tiền nhưng Thừa Ảnh có thể hiểu được sự bất lực và buồn bã ẩn chứa sau những chia sẻ đó.
Tiểu Băng là sinh viên của một trường đại học có tiếng, lại trẻ trung xinh đẹp, được ông Trời ưu ái. Có lẽ ngay tại thời điểm đó, cô ấy đã cho rằng chỉ có con đường này mới là sự lựa chọn tốt nhất để viện trợ cho gia đình mình.
Hai người càng nói chuyện càng cởi mở. Tiểu Băng miêu tả đại khái nội dung công việc của mình: “ Thực ra, công việc không như trong tưởng tượng của chị đâu. Phần lớn, bọn em chỉ uống rượu, nói chuyện phiếm hoặc đánh bài. Nếu khách thích sẽ gọi bọn em đi ăn khuya. Còn chuyện khác, chỉ cần bước ra khỏi Hội sở, người của Hội sở sẽ không can thiệp quá nhiều hành động của bọn em, tùy bọn em muốn làm gì thì làm”.
“ Vì vậy lúc nãy, em bị người ta đánh chỉ vì không đồng ý đi ăn khuya?”.
“ Vâng...Nhưng đó chỉ là chuyện hiếm khi xảy ra thôi. Vị khác


Duck hunt