Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342066
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2066 lượt.
ng ở thành phố Lâm dễ như trở bàn tay. Hơn nữa nếu sự việc vỡ lở, người giật dây các anh lẽ nào không bỏ xe giữ tướng sao?”
Đám cảnh sát trầm mặc một lúc, sau đó tên cảnh sát thư sinh mở miệng: “Cô ta dọa chúng ta đó, để tôi lên trước”.
Ý thức của Mộ Thiện đã bắt đầu tiêu tan, thậm chí cả bước chân của người cảnh sát cô cũng không nghe rõ.
Cô chỉ cảm thấy có người ra ra vào vào, cửa phòng bị đóng kín và khóa chặt. Bởi vì căn phòng khép kín nên không có một chút ánh sáng. Mộ Thiện không biết đám cảnh sát đó ở gần hay xa người cô?
Những lời cô nói vừa rồi chỉ là nói mạnh mồm. Bây giờ nỗi sợ hãi như dòng thác lũ nhấn chìm trái tim cô.
Thế nhưng đứng trước nguy cơ bị cưỡng bức, Mộ Thiện vẫn không muốn khai ra Trần Bắc Nghiêu. Cô nghĩ, đó là vì ở trong lòng cô, tính mạng của anh còn quan trọng hơn trinh tiết của cô.
Cũng giống như đạo đức và tín ngưỡng của cô quan trọng hơn tình yêu của hai người.
Giá trị quan này trong mắt người khác có lẽ rất buồn cười và gàn dở, nhưng Mộ Thiện lại kiên trì một cách ngoan cố.
Mộ Thiện muốn mở mắt nhưng không thể mở nổi, cô đau đớn nghĩ thầm, có lẽ Trần Bắc Nghiêu không kịp đến cứu cô.
Cuối cùng trong bóng tối, một bàn tay lạnh lẽo giữ thắt lưng Mộ Thiện, một bàn tay khác từ bắp chân cô xoa ngược lên trên, bàn tay đó tốc váy cô, vuốt dọc theo đùi cô tới nơi thầm kín nhất.
Tình yêu không phải là tất cả
Mộ Thiện mở mắt, cô lờ mờ nhìn thấy trần nhà chạm trổ đẹp đẽ, ở giữa treo đèn chùm thủy tinh ngay trên đầu cô.
Mộ Thiện không có cảm giác, cũng không nhớ gì cả, phảng phất như cô tỉnh dậy sau một giấc ngủ say sưa.
Mộ Thiện gạt chăn sang một bên ngồi dậy, cô phát hiện trên người cô mặc bộ đồ ngủ sạch sẽ, cảm giác khó chịu cũng biến mất.
Đám cảnh sát đó rốt cuộc…
Hôm nay anh mặc bộ comple đen sang trọng, vậy mà anh không ngần ngại quỳ trên giường, thân hình cao lớn của anh hoàn toàn bao phủ cô, một tay anh giữ chặt hai cổ tay Mộ Thiện, không cho cô giãy giụa, bàn tay còn lại nâng mặt cô, không để bờ môi cô trốn tránh.
Nụ hôn của anh thành kính và kiên định như thời niên thiếu.
Đầu lưỡi linh hoạt của anh tiến sâu vào miệng Mộ Thiện, mạnh mẽ cuốn lấy đầu lưỡi của cô. Theo nụ hôn của anh, một ngọn lửa nóng bỏng ẩm ướt đốt cháy môi Mộ Thiện, thiêu đốt tâm tư của cô, ngọn lửa như gặp gió lớn cháy thẳng vào trái tim cô.
Mộ Thiện mê mê man man bị anh đè xuống giường.
“Bỏ tôi ra”. Cô cố giữ sự tỉnh táo cuối cùng.
Trần Bắc Nghiêu dường như không nghe thấy lời cô nói, hai bàn tay anh đan chặt vào tay cô. Ánh mắt anh u tối, giống như có thứ bị kìm nén bao nhiêu năm cuối cùng cũng được giải phóng. Anh tham lam hôn lên trán, hai mắt, đầu mũi, cổ cô…anh mê đắm từng tấc da thịt thơm tho của Mộ Thiện.
Vào giây phút đó, Mộ Thiện thật sự muốn chìm trong vòng tay và nụ hôn của Trần Bắc Nghiêu, mặc kệ anh phóng hỏa giết người hay sống trong thế giới đen tối. Cô hoài niệm hơi thở của anh, muốn đụng chạm dây dưa với anh, vì chỉ như vậy cô mới cảm thấy an toàn, mới có thể làm dịu đi sự đè nén và hoảng sợ trong lòng cô.
Làn da Mộ Thiện đột nhiên mát lạnh, khiến cô giật mình. Khó khăn lắm cô mới định thần, phát hiện Trần Bắc Nghiêu đã cởi cúc áo cô và vùi đầu trên ngực cô, một bàn tay của anh ở dưới quần cô định kéo xuống.
Không…không được!
“Dừng lại!” Mộ Thiện cất giọng nghiêm nghị.
Trần Bắc Nghiêu ngẩng đầu, anh không nói một lời nào chỉ nhìn cô chăm chú.
“Vừa…xảy ra chuyện ở cục cảnh sát…” Ánh mắt cô trống rỗng: “Tôi muốn được yên tĩnh một mình”.
Trần Bắc Nghiêu hơi chấn động, anh buông hai tay cô.
“Tôi xin lỗi”. Anh liền ngồi dậy và nôn nóng cởi cúc cổ áo sơ mi, như thể anh cũng cần thoáng khí.
“Cám ơn anh đã cứu tôi”. Mộ Thiện vờ như không thấy tình cảm mãnh liệt đang dâng trào trong cơ thể anh, cô nói nhỏ: “Tôi muốn nghỉ ngơi một lát”.
Trần Bắc Nghiêu ngoảnh đầu đi chỗ khác như không muốn nhìn thấy bộ dạng xộc xệch của cô. Anh trầm mặc một lát rồi cất giọng trầm trầm: “Thiện Thiện, những năm qua tôi chưa từng động đến người đàn bà khác. Tôi chỉ cần một mình em, em đừng sợ cũng đừng do dự, hãy mạnh dạn theo tôi được không em?”
Tim Mộ Thiện rung động, nhưng lời cô thốt ra là: “Bắc Nghiêu, tôi muốn yên tĩnh một lát”.
Nhìn theo bóng lưng anh biến mất ở cửa ra vào, Mộ Thiện chỉ cảm thấy trong lòng lạnh lẽo.
Trần Bắc Nghiêu như một cái bẫy ngọt ngào không thể dự báo trước, cô không thể lao vào một cách mù quáng như trước kia.
Buổi tối, Lý Thành sắp xếp để Trần Bắc Nghiêu ăn cơm với lãnh đạo Viện kiểm sát. Đến khi tiễn các lãnh đạo ra về đã hơn chín giờ tối.
Gió đêm mát lạnh, Trần Bắc Nghiêu mặt hơi đỏ, tay đặt lên cửa sổ xe ô tô, thần sắc anh rất thư thái. Châu Á Trạch mở miệng: “Thời gian gần đây Đinh Hành và Lữ gia thường xuyên qua lại”.
Đây là chuyện nằm trong định liệu, Trần Bắc Nghiêu nhìn hàng đèn nhấp nháy bên ngoài cửa xe: “Bọn họ có một kẻ thù chung”.
Châu Á Trạch nghiến răng: “Đinh Hành quả là mạng lớn! Đúng lúc sắ