Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342113
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2113 lượt.
hồ cảm thấy có người hôn cô, thân thể cô bị một thân hình cao lớn đè nặng.
Mộ Thiện vẫn ngủ say nên không hề có phản ứng. Cô thậm chí tưởng đang ở nhà Trần Bắc Nghiêu nên mở miệng lẩm bẩm, trong khi mắt vẫn nhắm nghiền: "Đừng mà! Ngày mai còn phải đi làm...".
Người đó ôm chặt thắt lưng cô rồi nằm nghiêng bên cạnh cô. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào vai cô, giọng nói trầm ấm của anh thoảng qua tai cô: "Bảo bối, anh xin lỗi!"
Sáng sớm ngày hôm sau Mộ Thiện bị đánh thức bởi tiếng chuông đồng hồ, cô mơ hồ cảm thấy hình như đêm qua xảy ra chuyện gì nhưng lại không nhớ rõ. Khi Mộ Thiện đẩy cửa phòng đi ra ngoài, Trần Bắc Nghiêu đã ngồi sẵn ở ghế salon.
Bà Mộ đang dọn đồ ăn sáng, bà mỉm cười giục Mộ Thiện: "Con mau đi đánh răng rửa mặt, Tiểu Trần dậy từ lâu rồi".
Mộ Thiện vâng dạ, cô đưa mắt qua Trần Bắc Nghiêu lúc này đang chăm chú xem thời sự buổi sáng.
Có lẽ chỉ là một giấc mơ, Mộ Thiện nghĩ. Nhưng cô không nhớ trong mơ Trần Bắc Nghiêu nói với cô điều gì, mặc dù vậy cô vẫn cảm thấy xót xa trong lòng.
Nhớ nhung
Giữa mùa thu, gió đêm hơi lạnh.
Mộ Thiện mở cửa liền nghe thấy giọng nói tức giận của Châu Á Trạch: "Em ra lá bài gì mà chán thế?"
Sweet không hề tỏ ra yếu thế: "Em đã nói là em không biết chơi rồi mà, tại anh cứ kéo em chơi cho đủ người, bây giờ lại trách em?"
Mộ Thiện đi vào phòng khách. Châu Á Trạch, Sweet, Lý Thành và một vệ sỹ đang ngồi chơi bài trên bộ bàn ghế salon.
Bốn người đều chơi rất khá nên ván bài ngày càng kịch liệt.
Khi Trần Bắc Nghiêu đi vào phòng khách, anh nhìn thấy người phụ nữ của anh như một bông hoa tỏa sáng giữa ba người đàn ông.
Cô thậm chí còn chưa thay quần áo ở nhà, vẫn mặc bộ váy công sở bó sát, cho thấy đường cong ẩn hiện. Cặp lông mày thanh tú của cô hơi rướn lên, một tay cô cầm lá bài, một tay gõ xuống mặt bàn. Cô nói với Châu Á Trạch: "Không còn lá bài chính là các anh chết chắc. Hãy suy nghĩ kỹ đi".
Thần sắc của cô rất tốt, trông cô rất thoải mái.
Đã bao lâu rồi anh chưa bắt gặp bộ dạng này của cô?
Hay là việc anh rời khỏi nhà khiến cô cảm thấy dễ chịu?
Trần Bắc Nghiêu lặng lẽ đi vào, mấy người đàn ông kinh ngạc kêu lên "ông chủ" hoặc "lão đại". Người vệ sỹ đang chơi bài vội đứng dậy đỡ lấy va li của Trần Bắc Nghiêu. Trần Bắc Nghiêu ngồi vào vị trí của anh ta, anh đưa mắt nhìn Mộ Thiện rồi tiện tay cầm mấy lá bài.
Anh ngồi máy bay suốt đêm trở về đây nhưng không hề có ý định nghỉ ngơi.
Châu Á Trạch lắc đầu, Lý Thành nở nụ cười bất lực.
Mười ngày không gặp, khi chạm phải ánh mắt trầm tĩnh như nước của anh, lòng Mộ Thiện hơi căng thẳng, cô vội cúi xuống giả bộ chuyên tâm chơi bài.
Ban đầu Mộ Thiện không hiểu tại sao Châu Á Trạch và Lý Thành có thái độ như nghênh đón kẻ địch nguy hiểm. Sau khi chơi vài ván, cô liền cảm thấy Trần Bắc Nghiêu có ý nhả bài cho cô, Mộ Thiện lập tức lĩnh hội, toàn lực phối hợp.
Chỉ trong chốc lát, Trần Bắc Nghiêu dẫn dắt Mộ Thiện tiêu diệt gọn, liên tiếp thắng Châu và Lý hơn mười ván. Cảm giác thắng cuộc khiến Mộ Thiện bất giác cười đắc ý.
Sweet ngồi bên cạnh theo dõi mọi người đánh bài, cô luôn miệng thán phục.
Đến mười một giờ đêm, Trần Bắc Nghiêu ném bộ bài xuống bàn: "Giải tán đi!" Châu Á Trạch và Lý Thành thở dài rút ra tờ chi phiếu, Trần Bắc Nghiêu xua tay: "Cô ấy không thích cờ bạc."
Hai người đàn ông ngớ ra, Châu Á Trạch cười ha ha: "Cám ơn chị dâu!"
Mộ Thiện không nhịn được hỏi Trần Bắc Nghiêu: "Lần chơi bài ở hộp đêm, tại sao anh lại che dấu thực lực của mình?" Hôm đó anh thể hiện trình độ còn kém hơn cô, thỉnh thoảng tung một hai lá bài dở như người không biết chơi. Lúc đó anh và Mạn Thù bị cô đập cho tơi tả. Lẽ nào ngay cả việc chơi bài anh cũng giả bộ yếu kém trước mặt Đinh Hành?
Châu Á Trạch và Lý Thành yên lặng nhìn Trần Bắc Nghiêu bằng ánh mắt hiếu kỳ.
Trần Bắc Nghiêu mỉm cười: "Hôm đó anh để em trút giận".
Mộ Thiện ngây người, cô ngượng ngùng cúi đầu. Anh đúng là...vô cùng thận trọng tỉ mỉ trong mọi chuyện liên quan đến cô.
Mặc dù Mộ Thiện không muốn thừa nhận, nhưng cảm giác trong lòng cô lúc này quá rõ rệt: khi anh tiến vào phòng khách, trái tim cô đang lơ lửng ở đâu đó hình như đã quay về vị trí cũ.
Châu Á Trạch ở bên cạnh tinh ý phát hiện: "Chị dâu đỏ mặt rồi kìa".
Lý Thành đứng dậy kéo Châu Á Trạch và Sweet ra về, trong phòng chỉ còn lại Trần Bắc Nghiêu và Mộ Thiện ngồi đối diện nhau.
Mộ Thiện không nhúc nhích.
Sau khi xuống máy bay, Trần Bắc Nghiêu có cuộc hẹn ăn cơm với mấy lãnh đạo ngân hàng. Anh uống hơi say nên toàn thân nóng bức khó chịu.
Anh nhìn người phụ nữ của anh đang ngồi im lặng. Bờ môi mọng đỏ của cô hơi hé mở trông rất đáng yêu.
Cô vẫn chưa đi.
Có lẽ cảm nhận được nỗi nhớ nhung của anh trong mười ngày qua, lần đầu tiên cô chủ động ở lại bên cạnh anh.
Hay là...cô cũng nhớ anh?
Vì vậy bây giờ cô mới không nỡ rời xa anh?
Trần Bắc Nghiêu không kìm nổi giơ ngón tay chạm nhẹ vào má Mộ Thiện, cô theo phản xạ nhích về phía