Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từ Bi Thành

Từ Bi Thành

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342125

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2125 lượt.

>




Tam giác vàng
Xung quanh rất tĩnh.
Đó là một không gian tĩnh mịch vô cùng, con người có thể lắng nghe tiếng động từ rất xa. Phân biệt một cách tỉ mỉ, có thể thấy tiếng nước chảy róc rách, tiếng gió thổi rì rào và tiếng chim hót líu lo, tất cả hòa thành một bản nhạc đặc trưng của miền sơn cước.
Mộ Thiện tỉnh dậy trong không khí yên lặng đó.
Đập vào mắt cô là ngôi nhà gỗ xa lạ. Mộ Thiện ngồi dậy, phát hiện cô đang nằm trên một chiếc giường gỗ khá lớn. Hai mặt của gian phòng đều có cửa sổ mở toang, làn gió mát lạnh từ ngoài thổi vào. Ngoài cửa sổ, một bên là màu xanh lục của cây cối san sát, một bên có tầm mắt rất rộng, có thể nhìn thấy dải núi thấp nhấp nhô ở phía xa xa.
Bà lão kéo tay Mộ Thiện, cô theo phản xạ rụt tay lại. Bà lão lắc đầu buông tay tự mình đi vào nhà. Một lát sau bà đi ra, một tay bà cầm cốc sứ màu xanh, bên trong đổ đầy nước, tay kia kéo một cái mâm, trên có bát cơm, vài miếng thịt gà, tương ớt đỏ đỏ vàng vàng và vài lá húng quế.
Mộ Thiện không biết cô ngủ bao nhiêu ngày, đến lúc này cô mới cảm thấy bụng đói rã rời. Cô cám ơn bà lão và bắt đầu cắm cúi ăn như hổ đói.
Đợi cô ăn xong, bà lão thu bát và cốc, bà ta chỉ tay ra ngoài cửa: "Tầm."
Mộ Thiện ngớ người, bà lão sợ cô không hiểu, liền lặp lại câu nói: "Tầm."
Mộ Thiện gật đầu, bà lão lặng lẽ rời khỏi phòng.
Về thân phận của Tầm, Mộ Thiện đã chắc chắn đến bảy tám mươi phần trăm, hắn nhất định là sát thủ. Một thương nhân, thậm chí một tên xã hội đen bình thường không thể nào có thân thủ khoa trương như hắn.
Nếu bây giờ cô đang ở Thái Lan, Tầm lại nói Trần Bắc Nghiêu ngáng đường thì không khó suy đoán, nhất định đó là vì ma túy. Nơi cô đang ở có khả năng là mảnh đất sản sinh ma túy nổi tiếng thế giới: Tam giác vàng.
Phương hướng bà lão vừa chỉ là phía trước ngôi nhà, Mộ Thiện xuống cầu thang gỗ, đi bộ về khoảng trống phía trước ngôi nhà. Hai bên đều là rừng rậm, toàn những cây cổ thụ cao lớn và đám cỏ dại tạp loạn, giống một bức bình phong màu xanh vững chắc.
Ông mặt trời từ từ lộ diện trên không trung, đất ở dưới chân cũng bắt đầu ấm dần.
Phía trước có một con đường nhỏ chạy thẳng lên khe núi phía xa. Lối rẽ vào đường nhỏ đậu một chiếc xe Jeep dính đầy bùn đất. Khi Mộ Thiện tiến lại gần, hình ảnh đang diễn ra ở cửa xe sau khiến cô lập tức dừng bước.
Cùng lúc đó, tiếng thở dồn dập và tiếng kêu rên cũng ngày càng rõ ràng.
Là Tầm.
Đôi chân dài rắn chắc của hắn thò xuống đất, tấm lưng trần lên xuống mạnh mẽ, từng giọt mồ hôi trên lưng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
Cặp chân dài thon thả của một người phụ nữ ép chặt hai bên hông Tầm. Theo từng đợt ra vào của hắn, cặp đùi đó lắc đi lắc lại.
"Lampo..." Tầm cất giọng trầm khàn.
Mộ Thiện quay mặt đi chỗ khác.
Một lúc sau, người phụ nữ tên Lampo cuối cùng cũng hét lên một tiếng, rồi tiếng va chạm kịch liệt biến mất.
Khi Mộ Thiện quay đầu, đôi chân của Lampo vẫn thò ra ngoài cửa xe, còn Tầm nằm bất động trên người cô ta.
Vài giây sau, Tầm nhổm dậy, hắn nói nhỏ hai câu tiếng Thái với Lampo rồi kéo khóa quần. Hắn chui ra khỏi xe, mặc kệ Lampo vẫn nằm nguyên trên ghế sau.
Nhìn thấy Mộ Thiện, Tầm sải bước dài đến trước mặt cô. Hắn như một con báo, cúi đầu nhe răng cười với cô.
Trên vai Tầm hiện rõ vết cào của móng tay đàn bà, trên mặt cũng có vết son đỏ, nhưng Tầm không bận tâm, hắn chỉ nhìn chăm chú đôi vai trần của Mộ Thiện: "Da cô sẽ bị tổn thương vì phơi nắng đấy."
"Anh bắt tôi đến đây àm gì?" Mộ Thiện tức giận trừng mắt với Tầm.
Hắn không trả lời mà lôi cô xềnh xệch về ngôi nhà gỗ.
Vào nhà, Tâm cất cao giọng nói câu gì đó, bà lão vừa nãy vội vàng đi lên phòng. Nhìn thấy hắn cầm tay Mộ Thiện, bào lão cằn nhằn hai câu. Tầm lập tức buông tay cô và cười hì hì.
Bà lão lấy trong tủ một lọ thuốc màu xanh, đi đến bên Mộ Thiện và ra hiệu cô ngồi xuống. Mộ Thiện ngồi quay lưng về phía bà ta, bà lão nhẹ nhàng bôi thuốc lên lưng và cánh tay Mộ Thiện.
"Đây là thuốc thảo dược". Tầm đột nhiên lên tiếng: "Không bôi cái này, chỉ một tiếng nữa cô sẽ bị muỗi đốt thành cái bánh bao".
Thấy Mộ Thiện không để ý đến mình, Tầm giơ tay moi thuốc trong lọ rồi bôi lên ngực cô. Mộ Thiện lập tức ngả người về phía sau né tránh, không đợi cô lên tiếng, bà lão ở bên cạnh lớn tiếng mắng câu gì đó rồi đập bốp vào bàn tay mạo phạm của Tầm.
Tầm cười ha ha, hắn ngoan ngoãn đứng dậy ra hành lang bên ngoài phòng chờ đợi.
Mộ Thiện không bỏ sót cử chỉ của hai người, cô cảm thấy hơi bất ngờ, kẻ giết người không chớp mắt như Tầm lại bị một bà lão hoàn toàn chế ngự.
Sau khi bôi thuốc cho cô xong xuôi, bà lão lại rời khỏi phòng. Tầm đi đến cửa ra vào, một tay hắn cầm điếu xì gà, tay kia cầm đôi dép lê nữ. Hắn cất giọng lười biếng: "Theo tôi đi gặp Thủ lĩnh."
Thủ lĩnh?
Mộ Thiện đứng dậy đi lấy đôi dép từ tay hắn.
Chiếc xe Jeep tiến sâu vào núi theo con đường nhỏ.
Tầm dường như rất quen thuộc với địa bàn ở đây, hắn vừa hút thuốc vừa nghe nhạc. Mộ Thiện phải nghiến răng nắm ch