Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342363
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2363 lượt.
ười đàn ông bị trúng đạn nằm dưới chân. Sau đó Mộ Thiện giơ súng nhằm thẳng vào chân trái ông ta. "Pằng" lại một phát đạn bắn ra.
Thân thể Thủ lĩnh co giật.
"Ông có muốn chúng ta cùng chết không?" Mộ Thiện cất giọng lạnh lùng.
Một thuộc hạ của Đinh Hành biết tiếng Thái phiên dịch cho Thủ lĩnh.
Thủ lĩnh cố gắng hét câu gì đó. Lần này xung quanh không còn bất cứ động tĩnh nào khác.
Mấy người nhảy lên xe Jeep. Khi cửa xe vừa mở, Mộ Thiện gần như lập tức lao lên hàng ghế sau. Trần Bắc Nghiêu vẫn chưa tỉnh, thân hình cao lớn của anh nằm thẳng trên ghế, gương mặt anh trắng bệch.
Một người đàn ông lái xe, hai người khác đỡ Đinh Hành ngồi vào hàng ghế giữa, Thủ lĩnh bị ném dưới chân hai người đó. Vừa rồi khi Mộ Thiện mở miệng, thuộc hạ của Đinh Hành nhanh nhẹn yêu cầu đối phương chuẩn bị hộp thuốc và đồ ăn. Khi lên xe, bọn lập tức xử lý vết thương cho Đinh Hành.
Một người đàn ông cởi áo khoác ném cho Mộ Thiện. Mộ Thiện nói cám ơn rồi mặc vào người, cô lấy tấm thảm đắp cho Trần Bắc Nghiêu. Mộ Thiện quan sát tỉ mỉ vết thương của Trần Bắc Nghiêu. Có lẽ Thủ lĩnh sợ anh chết không lấy được tiền nên cho người xử lý vết thương của anh. Thế nhưng máu vẫn thấm đỏ cả tấm băng trắng, trên người anh vẫn còn đầy vết máu khô, bùn đất, thậm chí cả vết xước do cây cối để lại. Trông anh lúc này chẳng khác gì xác chết sắp thối rữa.
Chiếc xe Jeep nhanh chóng rời khỏi doanh trại lao nhanh trên đường núi. Đằng sau có năm chiếc xe trang bị súng ống bám theo bọn họ. Mộ Thiện quỳ bên cạnh ghế sau, cô nhẹ nhàng ôm cổ Trần Bắc Nghiêu. Cô uống ngụm nước khoáng, mớm từng giọt từng giọt xuống bờ môi khô nứt của anh. Vô tình ngẩng lên, Mộ Thiện bắt gặp người đàn ông ngồi hàng ghế trước đang quay đầu nhìn cô, gương mặt anh không có bất cứ sắc thái biểu cảm nào. Chạm phải ánh mắt của Mộ Thiện, anh liền quay đầu về phía trước.
Mộ Thiện trầm mặc hồi lâu. Cô nhặt khẩu súng bỏ vào túi áo.
Trong lòng cô thì thầm với Trần Bắc Nghiêu: Anh mau tỉnh lại đi, em thật sự rất sợ, sợ đến mức sắp phát điên lên rồi.
Chạy trốn
Xe vừa rời khỏi doanh trại không bao lâu, Đinh Hành ra lệnh một thuộc hạ: "Gọi người đến tiếp ứng."
Người thuộc hạ gật đầu rồi rút di động thông báo: "Chúng tôi khoảng một tiếng sau sẽ đến nơi...Ừ, có năm xe bám theo, hãy chuẩn bị sẵn sàng."
Mộ Thiện đang còn đờ đẫn nhìn Trần Bắc Nghiêu, nghe bọn họ nói chuyện điện thoại, cô lập tức nhổm dậy.
"Có thể cho tôi mượn máy di động một lúc không?" Mộ Thiện nghĩ, có lẽ Lý Thành đã tới nơi, đợi ở ngoài vòng vây, cách khu vực của Thủ lĩnh không xa.
Lúc này trời đã tối mịt. Tiếng súng nổ lúc thưa thớt lúc dày đặc, không trung ở phía doanh trại nhuộm thành một màu đỏ của ngọn lửa rực cháy.
"Không biết có chuyện gì xảy ra?" Một thuộc hạ lên tiếng.
"Có lẽ là nội loạn." Người đàn ông lái xe trả lời, anh ta liếc mắt qua gương chiếu hậu: "Tốt nhất chúng quay về hết, chúng ta sẽ được an toàn."
Tuy nói vậy nhưng bọn họ đều biết không có khả năng đó. Hai chiếc xe đằng sau vẫn lặng lẽ bám theo với một khoảng cách cố định. Chỉ sợ doanh trại xảy ra biến cố lớn đến mấy đi chăng nữa, chúng cũng không bỏ mặc Thủ lĩnh của chúng.
Mộ Thiện lặng lẽ quan sát bầu trời đỏ rực, tâm trạng cô rất bất an. Như có cảm ứng, cô cúi đầu, liền nhìn thấy Trần Bắc Nghiêu đang từ từ mở mắt.
Mộ Thiện ngây người, cô và Trần Bắc Nghiêu mới xa nhau vài tiếng đồng hồ nhưng cô cảm thấy như vừa từ địa ngục trở về. Thậm chí cô còn cho rằng sẽ không bao giờ gặp lại anh.
Ngay cả lúc cứu anh ra ngoài, nhìn anh nằm bất động trên xe, cô vẫn nơm nớp lo sợ. Bây giờ anh mở mắt, đối với cô, giống như nhìn thấy anh sống lại, tất cả bỗng dưng đầy ắp hy vọng.
Trần Bắc Nghiêu trước đó luôn ở trạng thái choáng váng mơ hồ, giống như bị đốt cháy trên ngọn lửa, toàn thân chỗ nào cũng đau đớn. Nhưng dù anh đau đến mức mất đi ý thức, trái tim anh vẫn nhớ đến Mộ Thiện. Hình ảnh cuối cùng của cô là bị một người đàn ông vác lên vai, điều đó khiến anh nóng ruột không yên. Bây giờ vừa mở mắt đã nhìn thấy cô, anh đột nhiên có cảm giác như trong giấc mộng.
Trần Bắc Nghiêu chớp mắt vài lần, anh không dám xác định người trước mặt anh có đúng là Mộ Thiện? Lần này tầm mắt anh đã trở nên rõ ràng, quả nhiên là cô. Sắc mặt Mộ Thiện xanh xao nhưng đôi mắt cô sáng như sao, đó là vẻ xúc động đến mức không biết nên phản ứng thế nào. Trần Bắc Nghiêu đột ngột cảm thấy bản thân anh càng khát khao có cô hơn trước đây, anh muốn chiếm hữu cô hoàn toàn, không cho bất cứ người đàn ông nào động đến cô.
Trần Bắc Nghiêu chống tay xuống ghế, cố gắng ngồi dậy. Cử chỉ này động đến vết thương của anh, khiến ngực vai anh đau buốt, đến mức anh suýt nữa ngã xuống. Anh bất giác nhíu mày, trán rịn đầy mồ hôi.
Đến lúc này Mộ Thiện mới có phản ứng, cô vội đỡ anh: "Anh nằm xuống đi!"
Trần Bắc Nghiêu không trả lời, anh ngẩng đầu.
Động tĩnh ở hàng ghế sau cùng làm mấy người đàn ông ngồi ở hàng ghế trước đồng loạt quay đầu. Ánh mắt họ giao nhau, như