XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tự Nguyện

Tự Nguyện

Tác giả: Từ Liễm

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341114

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1114 lượt.

đỏ của cô là đã sốt ruột.
Phùng Mộ Huân có kiềm chế tâm trạng, đặt hai tay lên vô lăng, nhìn chằm chằm về phía trước và lạnh lùng nói: “Đừng tưởng như vậy là có thể chọc giận anh, có thế nào thì em cũng không thay đổi được chuyện kết hôn của chúng ta.”
Bởi vì, bất luận cô có làm loạn thế nào thì cũng không thoát khỏi bàn tay anh.






Nhà họ Vu.
Liêu Hải Lâm và Vu Hàn Sinh đã đợi họ trong phòng khách từ lâu. Lúc nhận được tin nhắn của Vu Sính Đình, Liêu Hải Lâm giận đến mức suýt ngất xỉu. Sắp đến ngày tổ chức đám cưới, bà không biết đi đâu tìm cô, cân nhắc chốc lát, bà liền gọi cho Phùng Mộ Huân trước. Bà cũng không biết Phùng Mộ Huân dùng cách gì mà chỉ hai ngày đã tìm được cô về.
Xuống xe, Vu Sính Đình lạnh mắt đi qua Phùng Mộ Huân, mở cửa vào nhà, thấy bố mẹ đang ngồi trên sô pha và nhìn mình với vẻ kinh ngạc, cô vẫn tỏ ra như không có chuyện gì, cất tiếng chào: “Bố, mẹ.”
Lúc này Phùng Mộ Huân cũng vào phòng khách, anh bước đến nắm chặt tay Vu Sính Đình, cô càng giãy ra thì anh lại càng nắm chặt hơn.
Liêu Hải Lâm bước tới, lạnh lùng trừng mắt nhìn Vu Sính Đình, thấy có Phùng Mộ Huân bên cạnh nên chỉ mắng nhiếc vài câu tượng trưng: “Trước đám cưới còn chơi trò đi trốn, bây giờ cũng biết đường về cơ đấy, có giỏi thì đi luôn đừng về đi!”
Lúc này Vu Hàn Sinh mới cười, “Cũng nhờ có bạn con hỗ trợ.”
Phùng Mộ Huân cười nói: “Người một nhà cần gì phải khách sáo ạ.”
Nghe bố và Phùng Mộ Huân trò chuyện vui vẻ, Vu Sính Đình cảm thấy mình như một người dư thừa. Người nhà đều thích Phùng Mộ Huân, không cho phép cô được phản kháng, thậm chí biến sự bài xích của cô thành một thói xấu vô cùng.
Bàn hết việc với Vu Hàn Sinh, Phùng Mộ Huân đứng dậy chuẩn bị về thì Vu Sính Đình vội gọi lại: “Phùng Mộ Huân, anh theo em lên tầng, em có chuyện muốn nói với anh.”
Hai người cùng nhau vào phòng ngủ, Vu Sính Đình đã tỉnh táo hơn, vừa vào cô liền tiện tay đóng cửa, nhìn Phùng Mộ Huân và nói: “Phùng Mộ Huân, chúng ta nói chuyện được không?” Cô biết Phùng Mộ Huân sẽ không nghe theo ý kiến của cô, nhưng cô vẫn muốn thử.
Lúc này, Phùng Mộ Huân xoay người lại, ánh mắt thâm trầm nhìn cô. Cô cúi thấp đầu, cố mềm giọng: “Hôm nay em hơi kích động nên hơi quá đáng với anh, anh đừng để bụng.”
Nói xong, Vu Sính Đình lại đưa mắt nhìn dấu răng trên cánh tay Phùng Mộ Huân. Anh mặc bộ quân phục sẫm màu, làn da màu mạch nha, có điều, trên cánh tay phải chằng chịt vết tím, còn rơm rớm máu, đó là toàn bộ kiệt tác do cô cào cấu anh vào sáng hôm nay.
Phùng Mộ Huân không có vẻ dễ chịu bởi câu nói này của cô, bởi vì dường như anh đã liệu trước được ý tiếp theo của cô: “Nếu như là để hủy đám cưới thì quên đi. Hai chúng ta đã đăng kí rồi, đó cũng chỉ là nghi thức mà thôi.”
Vu Sính Đình nói chen vào luôn: “Phùng Mộ Huân, anh có thể đứng trên lập trường của tôi mà suy nghĩ một chút không?”
Phùng Mộ Huân cố kiềm chế cơn tức giận, ghì cô vào cánh cửa, trong mắt lóe lên vẻ hung hăng nhưng giọng nói vẫn điềm đạm: “Điểm Điểm, lấy anh khiến em ấm ức thế sao?” Lúc nói lời này, dường như anh đang nhẫn nhịn điều gì đó, giọng nói khó nén được nỗi chua xót. Cảm giác cô run rẩy trong lòng mình, anh thoáng buông lỏng cánh tay.
Vu Sính Đình dứt khoát nghiêng đầu không nhìn anh, cô sợ đối mặt với anh, “Phùng Mộ Huân, không ai muốn bị ép buộc cả. Mọi việc anh làm đều là đang ép buộc tôi. Anh khiến tôi không có đường lui. Tôi biết tôi không thể thuyết phục được anh, nhưng tôi thật sự hy vọng anh vì tôi mà suy nghĩ một chút.”
Phùng Mộ Huân buông cô ra, thái độ kiên quyết: “Điểm Điểm, anh làm việc gì cũng có nguyên tắc của mình, cho đến giờ vẫn không thay đổi, càng không ai có thể thay đổi được quyết định của anh.”
“Tôi biết không thay đổi được quyết định của anh. Sở dĩ anh vội vàng đăng ký kết hôn với tôi là vì anh đã sớm tính đến chuyện nếu tôi đổi ý thì anh chẳng làm được gì. Còn nữa, cả bố mẹ lẫn họ hàng tôi đều đứng về phía anh. Nhưng anh có thể buông tha tôi không? Hoặc là để một thời gian cho tỉnh táo lại đã, bây giờ chuyện kết hôn không hợp với chúng ta.”
Phùng Mộ Huân thấp giọng hỏi: “Tại sao? Không phải thời gian qua chúng ta vẫn rất tốt sao? Căn bản là vì em biết được chuyện anh đối phó với Hứa Diễn Thần khiến hai người chia tay nên bây giờ em tìm mọi cách xa lánh anh.”
Vu Sính Đình lui ra sau vài bước, nhìn anh và nói rõ ràng từng chữ: “Không hoàn toàn là vì anh ấy. Phùng Mộ Huân, con người anh quá tự tin. Đằng sau vẻ điềm đạm là sự dối trá, anh chuẩn bị kĩ lưỡng để đạt được mục đích, không từ một thủ đoạn nào, trước mặt tôi, anh luôn mang dáng vẻ hoàn mỹ, nhưng cái đó và thứ ẩn sâu trong con người anh lại hoàn toàn đối lập, tôi nhất thời không thể chấp nhận được. Tôi càng không thể chấp nhận được cái kiểu tự cho là đúng của anh, việc anh làm khiến tôi cảm thấy thật đáng sợ. Tôi cũng cảm thấy anh không thật sự thích tôi. Tôi có cảm giác, anh chỉ chinh phục tôi, anh muốn tôi cam tâm tình nguyện theo anh. Đây mới là mục đích của anh.”
D