XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tự Nguyện

Tự Nguyện

Tác giả: Từ Liễm

Ngày cập nhật: 02:47 22/12/2015

Lượt xem: 1341084

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1084 lượt.

nh nhau như sam. Thứ Bảy, Vu Sính Đình không có việc ở công ty, Phùng Mộ Huân vừa về đã vào phòng làm việc luyện thư pháp. Vu Sính Đình đứng bên cạnh xem, thỉnh thoảng lại rót trà cho anh.
Phùng Mộ Huân cười cười, bâng quơ nói một câu rất văn vẻ: “Đây chính là hồng tụ thiêm hương*.”
*Câu thành ngữ cổ, ban đầu được dùng trong hoàn cảnh: Những người đang dùi mài kinh sử thì có người phụ nữ ngồi cạnh đốt thêm hương.
Thỉnh thoảng Phùng Mộ Huân lại kéo Vu Sính Đình vào bếp để dạy cô nấu vài món đơn giản, tránh tình trạng lúc anh không có nhà mà cô lại phải nửa đêm mò tủ lạnh ăn đồ ăn nhanh. Chung quy thì Phùng Mộ Huân vẫn nói anh rất chiều cô. Anh dỗ cho cô đứng yên một bên xem mình chuẩn bị, sau đó dạy cô làm từng bước một. Có Phùng Mộ Huân chỉ dẫn, đồ ăn Vu Sính Đình nấu dù không ngon nhưng cũng không phải là không nuốt nổi.
Dù sao cũng là do chính mình dạy dỗ, đến cuối cùng, Phùng Mộ Huân khen một câu tượng trưng: “Có tiến bộ.”
Tình hình khi đó chỉ Vu Sính Đình rõ, gần như không ai chịu giúp đỡ, ngay cả Liêu Hải Lâm cũng bị liên lụy, vậy nên không ai muốn chuốc họa vào mình. Huống hồ, thân tín của bí thư Mạt cũng bị điều tra nghiêm ngặt, cô và Liêu Hải Lâm căn bản không biết phải chạy đến nhờ cậy ai. Mãi mới nghĩ ra người bạn cũ của Vu Hàn Sinh là Khúc Văn Thanh, kết quả là đối phương lại đưa ra lời đề nghị vô liêm sỉ với cô, khi đó, từ đầu đến chân Vu Sính Đình đều nổi gai ốc.
Nghe được lời tán dương của vợ, Phùng Mộ Huân cúi đầu hôn lên trán cô, dịu dàng nói: “Cũng qua rồi, đừng nghĩ ngợi gì nữa, bây giờ chẳng phải đã có kết quả rồi hay sao.”
Xử lý xong chuyện của Vu Hàn Sinh, Phùng Mộ Huân cũng bắt đầu toàn tâm toàn ý cho chính sự của mình.
Những khi cô giúp việc không tới, nhu cầu trên phương diện nào đó của Phùng Mộ Huân đặc biệt cao, Vu Sính Đình không chống cự được, chỉ có thể để mặc anh làm gì thì làm. Từ bàn ăn đến ghế salon, vào phòng tắm, không chỗ nào là không chứng kiến cảnh tượng cuồng si của họ.
Đến đêm, Phùng Mộ Huân quấn lấy cô vài lần mới rút khỏi cơ thể cô, duỗi cánh tay ôm cô vào lòng rồi đột nhiên nói: “Điểm Điểm, mình sinh một đứa đi.”
Từ sau đêm đó, Phùng Mộ Huân luôn nhớ làm công tác tránh thai, cũng không hiểu vì sao dạo gần đây anh hay có cảm giác suy tính thiệt hơn. Lần trước, Phùng Mĩ Dao gọi điện đến hỏi thăm tình hình của Vu Hàn Sinh, còn nhân thể hỏi chuyện anh và Vu Sính Đình. Ý đại khái là, hai vợ chồng ở riêng đã lâu rồi, cũng nên sinh một đứa nhỏ đi thôi. Thật ra Phùng Mộ Huân cũng đã nghĩ đến, có một đứa con thì mới tính là viên mãn được, nhưng vẫn phải hỏi ý kiến cô cái đã.
Định thần lại từ trong cơn mê loạn, Vu Sính Đình khẽ thở dài, đưa tay vẽ vẽ trên ngực anh, suy nghĩ một lúc mới đáp: “Bây giờ em vẫn chưa muốn sinh con.” Hẳn là sợ Phùng Mộ Huân không vui, cô liền chủ động ôm vai anh, duỗi chân cọ vào bắp đùi anh, chui đầu vào cổ anh thì thầm: “Mộ Huân, hay là mình đợi thêm mấy tháng nữa đi, đợi bố em ra rồi em sẽ không phải lo chuyện công ty nữa. Đến lúc đó hai chúng ta sẽ sinh một đứa nhỏ. Bây giờ thì bận quá, em còn chẳng có thời gian chăm sóc cho sức khỏe của mình.”
Phùng Mộ Huân nghe xong, sắc mặt hơi trầm xuống, nhưng chỉ trong chốc lát đã khôi phục thần sắc, xoa xoa mặt cô, hôn lên trán cô rồi hạ giọng nói: “Được.”
Nói chung, bây giờ cô nói gì thì là như thế.
***
Việc thương lượng với công ty Hâm Thịnh lại bị lùi đến một tuần sau.
Vu Sính Đình đã đặt trước phòng tại nhà hàng, trước đó trợ lý của đối phương cũng có nói rằng ba mươi phút nữa họ sẽ tới, nhưng kết quả lại nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Vu Sính Đình kiên nhẫn chờ đợi nửa tiếng, bên ngoài chợt có người gõ cửa, ai ngờ người đó lại là trợ lý của phía đối phương. Người trợ lý nói với Vu Sính Đình: “Thật ngại quá, giám đốc Vu, người phụ trách phía chúng tôi bảo tôi tới thông báo với cô rằng hôm nay anh ấy không có thời gian, phải đến tuần sau mới có thể tranh thủ gặp cô được.”
Vu Sính Đình nghe xong liền cười với người trợ lý, nhẹ nhàng nói: “Không sao. Vậy khi nào anh ấy có thời gian thì phiền cô báo lại với tôi một tiếng.”
Cô thầm nói, không sao, cô nhẫn nại được. Đợi người trợ lý đi, cô siết chặt cái chén trong tay, sắc mặt xanh mét, tức đến mức không nói nổi câu nào.
Mấy lần rồi cô đều bị người đại diện của công ty Hâm Thịnh cho leo cây. Cô không rõ mình tiếp đãi có chỗ nào không chu toàn, đối phương xuống máy bay, cô liền cho người đi đặt phòng cho anh ta ở khách sạn Bàn Cổ, cũng không biết mình đắc tội gì với anh ta. Lần nào cũng hẹn xong xuôi rồi, đối phương lại sai trợ lý gọi điện xin hoãn, lần này còn bắt cô đợi hơn nửa tiếng đồng hồ. Cuối cùng, cô lại chỉ nhận được câu, hôm nay không rảnh.
Người đại diện này của Hâm Thịnh thật sự khiến Vu Sính Đình tức điên lên được.
Buổi tối, Vu Sính Đình về nhà trong trạng thái ủ rũ, Phùng Mộ Huân bưng cho cô một bát canh, ân cần hỏi: “Sao thế, nhìn sắc mặt em không được tốt cho lắm.”
Vu Sính Đình cúi đầu ăn canh, oán giận nói: “Chuyện công việc ấy mà, chắc là do em chưa quen, một thời gian