XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134585

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/585 lượt.

o hiện tại lại ngừng hạng mục này lại, tuần trước chúng ta đã nói sẽ đưa ra trước ban giám đốc mà…” Lâm Đạt Quảng phẫn nộ nhìn bản kế hoạch đã chỉnh sửa đặt trên bàn làm việc của Hinh Ý.
Hinh Ý nhìn lên màn hình LCD, mặt không chút biểu cảm rồi lại ngẩng đầu lên nhìn Lâm Đạt Quảng đang nổi trận lôi đình, “Uy Đạt và chú có quan hệ thế nào?”
Mặt Lâm Đạt Quảng hiện lên một vẻ kinh ngạc, cứng ngắc một chút rồi thoáng cái khôi phục lại bình thường, hỏi ngược lại: “Uy Đạt là do chú trăm phương ngàn kế lôi kéo hợp tác, cháu nói có quan hệ là sao? Hinh Ý…”
Hinh Ý từ trong ngăn kéo lấy ra một tập văn kiện, bình tĩnh mà đưa đến trước mặt Lâm Đạt Quảng, nhàn nhạt nói: “Trong đó đều là những mối quan hệ nhập nhằng của chú và Uy Đạt, nhưng mà cháu tin chú nhất định biết rõ văn kiện này hơn nhiều.”
Lâm Đạt Quảng nhìn tập văn kiện này, ngón tay run rẩy lật từng trang một, bên trong ghi chép kĩ càng khi nào thì Uy Đạt bơm tiền cho ông ta, khi nào thì thỏa thuận xong lợi ích trong quan hệ hợp tác giữa Uy Đạt và Giang Lâm, tất cả những gì ông ta và Uy Đạt đã cấu kết với nhau… nhìn xong trán ông ta đều toát mồ hôi.
“Cháu… cái này ở đâu có? Chú căn bản không hề được Uy Đạt bơm tiền… đây là cháu… đang đổ oan cho chú, nhất định là do Giang Vũ Chính ngụy tạo nên đúng không…” Ông nói đứt quãng không thành câu, tay lại nắm thật chặt, nhất định là do Giang Vũ Chính làm.
“Trọng điểm không phải là Giang Vũ Chính, chú, chú có biết không, nếu như người tra được những thứ này không phải cháu thì hậu quả sẽ như thế nào?” Hinh Ý nhìn vào thật sâu nhìn chú còn chưa biết tình huống đã nghiêm trọng mức nào.
“Thì thế nào… nhiều nhất thì bị ban giám đốc phát hiện chẳng phải sẽ bị đá đi thôi sao, ở ngoài chú đầu tư rất nhiều, chú cũng chẳng để Giang Lâm vào mắt…”
“Chú còn chưa rõ? Không phải là vấn đề ban giám đốc sẽ đá chú đi mà là mấy năm nay chú đến tột cùng đã ăn cắp bao nhiêu bí mật kinh doanh của Giang Lâm, chú cho rằng Vũ Chính không biết hay sao? Tại sao bây giờ sự việc đã bại lộ mà chú còn không biết hối cải?” cô thật sự không còn cách nào với người chú không nên thân này rồi. Khi cô từng bước điều tra được manh mối từ Uy Đạt mới phát hiện ra nhiều tin vịt đến như vậy, cô thật đúng là đã đánh giá thấp chú của mình.
“Hinh Ý, chú biết sai rồi. Thật đấy, lần này nhất định sẽ hối cải. Lần này cháu phải giúp chú, cháu cũng không muốn nhìn thấy chú ngồi tù đúng không? Ba cháu chỉ có mình chú là em trai, cháu cũng không muốn anh ấy nhìn thấy chú ngồi tù đúng không?” Ông ta cố ý giả vờ ra vẻ bối rối mất tự chủ, ông ta biết Hinh Ý chắc chắn sẽ không ngồi yên mà nhìn. Nhưng mà ông ta cũng không hiểu, Giang Vũ Chính đến bây giờ mới bới móc ra những chuyện này, nếu như nó đã sớm biết như vậy thì tại sao bây giờ mới nói ra.
Cả người Hinh Ý như không còn sức ngồi tựa vào ghế xoay, mệt mỏi mở miệng nói: “Chú về trước đi, cháu muốn suy nghĩ một chút.”
Bên ngoài tuyết rơi yên lặng không một tiếng động, mà trong Vũ Chính ở trong thư phòng liên tục dự ba cuộc họp với các giám đốc của JL ở Mĩ vẫn hồn nhiên chưa phát hiện ra lúc này đêm đã khuya.
Bởi vì ngồi trước màn hình máy tính trong một thời gian dài mà đôi mắt cay xót mông lung, lúc này nghe thấy tiếng đập cửa. Hinh Ý cầm ly trà sâm chậm rãi đi vào, nhìn bộ dạng mệt mỏi không còn sức của anh, khẳng định là đang họp với người bên Mĩ.
Nhẹ nhàng đặt ly trên bàn, hai tay đều đặn mát xa vai cho anh, tay chạm vào bờ vai căng cứng. Vũ Chính chỉ từ từ nhắm mắt lại theo động tác của cô.
“Muộn rồi, ngủ sớm một chút đi.” Giọng nói của anh nhẹ nhàng vang lên, biết rõ cô đã đợi anh cả đêm, do dự có nên vào hay không, cuối cùng vẫn tiến vào, anh cũng sẽ cho cô cơ hội cuối cùng.
“Ừ… ngày mai… cuộc họp ban giám đốc… chuyện của chú…” giọng nói của cô ngắt quãng, thật sự không giống với phong cách của Lâm Hinh Ý, rồi lại không thể nói tiếp nữa. Cô biết rõ chuyện này chắc chắn Vũ Chính sẽ không dễ dàng bỏ qua cho chú mình, chỉ không biết anh sẽ làm tới mức nào thôi.
“Anh chỉ có thể nói đã dùng hết những phương pháp nhẹ nhàng nhất để xử lí. Không cần phải lo lắng như vậy, được không?” Anh nhẹ nhàng đè lại bàn tay đang giúp anh mát xa của cô, kéo tay cô để cho mặt cô quay về phía mình.
Hai người đối mặt nhau ở khoảng cách gần như vậy, thậm chí Hinh Ý còn có thể nhìn thấy quầng thâm nhàn nhạt dướ