Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134524

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/524 lượt.

r>Anh ta nhìn bộ dạng của cô, giọng cười nhạo nói một câu, “Chồng của mình ở đâu cũng không biết, người làm vợ như cô thật sự là không tồi.” Cầm lấy ly rượu đỏ trước quầy bar nhấp một ngụm.
Hinh Ý cắn răng, nhìn chằm chằm vào anh ta nói: “Rốt cuộc anh ấy ở đâu?” Giọng điệu vẫn ngang ngạnh như trước, ánh mắt lại mờ đi vì hơi nước, quật cường mở to hai mắt để không cho nước mắt chảy xuống trước mặt người khác.
Lý Tử Ngôn lãnh đạm cười nhạo: “Rốt cuộc câu ta ở đâu, hiện tại đang thế nào? Cô có quan tâm sao?”
Cô nghe thấy giọng điệu giễu cợt của anh ta thì lớn tiếng phản bác: “Có” Đôi mắt tràn ngập nước mắt nhưng lại không chảy ra, giọng nói toàn bằng giọng mũi, làm lộ ra cảm xúc sâu trong lòng, thật ra thì cô vẫn chưa đủ quan tâm. Dù cho có nói lớn tiếng thì từ kia cũng thiếu một chút lo lắng làm cho người ta thất vọng.
Lý Tử Ngôn thu hồi giọng điệu trêu tức lại, nhếch khóe miệng, nói: “Đúng vậy! Cô có quan tâm.”
“Cô có quan tâm, cho nên có thể hoàn toàn không tin cậu ta, chỉ vào cậu ta mà nói cậu ta hại chết ba cô; cô có quan tâm, cho nên trong tang lễ nói cậu ta là một kẻ tàn phế ngay cả đường cũng không đi được; cô có quan tâm, cho nên có thể không quay đầu đi rời xa cậu ta ba năm; cũng bởi vì cô quan tâm cho nên mới thờ ơ mà nhìn cậu ta lăn từ những bậc thang đá xuống….” Anh ta càng nói càng kích động, cuối cùng dừng hẳn lại.
Cô cắn môi, nước mắt một giọt một giọt rơi trên mặt, lặng yên không một tiếng động, khuôn mặt cùng cơ thể bởi vì cố hết sức nhẫn nhịn mà khẽ run rẩy. Cô cho là mình có thể nhịn được, nhưng khi Lý Tử Ngôn đào bới lên những vết thương rất lớn nơi đáng lòng thì cô mới phát hiện thì ra mình đã đánh giá cao chính mình, không cô hề kiên cường như mình tưởng tượng.
Lý Tử Ngôn không nhìn vào mặt cô, cười cười, nói tiếp: “Mà cậu ta? Thằng ngốc Giang Vũ Chính kia lại vì một người phụ nữ như vậy làm có thể làm đến mức nào nữa đây?”
“Cậu ta quan tâm nên có thể vì cô mà mỗi khúc xương trên cơ thể đều vỡ vụn; cậu ta quan tâm nên lúc tê liệt nhất còn có thể cười mà nói với cô không sao cả; cậu ta quan tâm nên tình nguyện một mình đối mặt với tất cả ốm đau hào phóng mà buông ta cho cô ra đi…”
Tay cô dùng sức che miệng lại nhưng vẫn không nén được tiếng nức nở, cúi đầu càng khóc càng lớn, cô không dám nghe tiếp nữa, bởi vì những lời nói kia đã cứng rắn mà xé rách tâm trí cô, toàn bộ những hình ảnh kia đều hiện lên trước mắt cô, tàn nhẫn đến nỗi chính cô cũng không thể đối mặt.
Anh ta cười lạnh một tiếng, nói: “À há, nhất định cô còn chưa biết nhỉ. Đêm Giáng sinh năm trước cậu ta đã ở trong quán cà phê ngoài trời mà chờ cô đến hai giờ sáng, trong cơn mưa tuyết vẫn quật cường nói phải chờ cô tới. Khi cậu ta sốt cao hôn mê, khó thở, lúc toàn thân co giật, trong miệng còn lẩm bẩm nói không được cho cô biết… Khi rốt cuộc cậu ta có thể chứng minh mình không phải hung thủ giết ba cô, cậu ta nói nếu như phẫu thuật thành công vậy thì cũng không cần phải nói ra… cậu ta làm vậy cũng chỉ vì cô…”
“Lâm Hinh Ý, nếu như đó là cách cô quan tâm một người vậy thì cậu ta là cái gì?” Anh nặn ra một nụ cười mỉa nhìn cô.
“Đừng mà… đừng nói nữa…” Cô lắc đầu, chưa từng ở trước mặt người nào lớn tiếng khóc mất hình tượng như vậy, đó là vì chưa từng có ai nói với cô những việc anh đã làm cho cô. Cho tới bây giờ anh cũng chưa từng nói cho cô biết anh đã vất vả thế nào, cho nên cô vẫn không hề biết. “Tôi chỉ… muốn biết anh ấy… hiện tại anh ấy thế nào…ở đâu…” Cô không thể nói thành lời, đứt quãng mở miệng nói ra vài từ.
Cô kéo lấy áo anh, nhìn vào ánh mắt của anh, đó là ánh mắt hèn mọn chưa bao giờ có, mặt đầy nước mắt, “Van xin anh… nói cho tôi biết…”
Lý Tử Ngôn xoay người sang, anh đã từng nhìn thấy phụ nữ khóc, khóc đến lê hoa đái vũ (hoa lê dính hạt mưa, mô tả kiểu khóc của Dương quý phi), làm cho người ta đau lòng. Mà kiểu khóc lớn không hề có hình tượng này của Lâm Hinh Ý, ít nhất với những hiểu biết của anh về người này thì anh chưa từng nhìn thấy. “Cô không thể thấy ánh mắt chờ đợi của cậu ấy trong quán cà phê ngày đó đâu… có lẽ cô cũng yêu, nhưng mà… cậu ấy đã dùng hết một chút sức lực của mình đối xử với cô, toàn tâm toàn ý như vậy, liều lĩnh như vậy, giao cho cô tất cả, chỉ có cô là không hề biết trân trọng…” Giọng nói của anh ta nhẹ tênh, không còn vẻ hung ác vừa rồi, cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở dài.
Cô níu lấy áo vest của