Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/652 lượt.

sát đất trong phòng ngủ, xuyên qua tấm rèm mỏng chiếu rọi lên tấm thảm trên sàn nhà bằng gỗ, làm cho lòng người cảm thấy ấm áp, sáng lạn.
Hinh Ý nằm trên giường chỉ cảm thấy đã rất lâu rồi không có một giấc ngủ thư thái như vậy, một đêm không mộng mị, ngay cả lúc ngủ say miệng vẫn mang theo nụ cười, nhưng mà… nhưng mà, lúc cô mở mắt ra thì phát hiện không ổn, tối qua rõ ràng chỉ muốn ôm anh một lát thôi mà, sao lại có thể ngủ cả đêm không tỉnh lại. Cô cau mày nhẹ vén chăn lên, bộ váy hôm qua mình mặc ở công ty vẫn chưa thay, áo sơ mi bị làm cho nhăn nheo như dưa muối… thê thảm không dám nhìn nhất chính là tay chân của cô đều quấn chặt lấy thân thể anh, đầu còn gối lên cánh tay trái gầy yếu của anh, mà tay phải của anh cũng rất tự nhiên khoác lên hông cô…
Cô không một tiếng động, cô vô cùng cẩn thận, thần kinh cô căng thẳng nhẹ nhàng gỡ đôi tay trên eo của cô ra, tay giống như bạch tuộc đẩy anh ra, động tác chân cũng rất chậm… khi cuối cùng cô giống như một tên trộm sắc rời khỏi anh thì anh kéo cô lại, miệng còn mơ mơ màng màng lầm bầm, “Bà xã, một chút nữa thôi…”
Hai chữ “bà xã” kia của anh khiến cho cô trong nhát mắt nổi trận lôi đình, lầnn đầu tiên thức dậy vào buổi sáng lại cảm thấy cơn tức dâng lên cao như vậy, rồi lại không có chỗ nào giải tỏa, biết rõ anh nhất định đã dậy từ sớm như vẫn giả vờ. Những ngón tay nhỏ bé dùng sức vặn cánh tay trái gầy đến nỗi chỉ còn thịt của anh ra. “A…” người còn đang mê ngủ kia lập tức mở mắt ra, trong lòng còn nói thầm, người phụ nữ này cũng thật quá ác độc!
Cuối cùng anh nghiêm mặt lại, bình tĩnh nói: “Tự mình anh không thể dậy được mà…” là loại cảm giác bất lực cùng thất bại, làm cho trái tim cô run rẩy. Tay phải của anh vẫn không có chút lực nào, tay trái tối hôm qua bị cô gối đầu lên cả đêm giờ đã chết lặng có muốn cử động một chút cũng khó khăn… anh cũng biết cô sẽ đau lòng cho nên mới nói như vậy, anh vĩnh viễn đều biết điểm yếu của Lâm Hinh Ý ở đâu, luôn nhắm trúng, không một chút do dự.
Cô dùng sức cắn môi, đứng lên đưa lưng về phía anh nói: “Vậy anh cứ rung chuông gọi hộ công.” Sau khi nói xong thì không ngừng lại một giây nào đi về phía nhá tắm, chỉ để lại bóng lưng cho Vũ Chính ngồi trên giường ngạc nhiên. Anh nhìn cửa phòng tắm mở ra rồi đóng chặt lại, hai mắt chỉ nháy nháy nhìn lên trần nhà, thật lâu sau mới nhẹ than lên một tiếng. Đàn ông, lúc phụ nữ đã chính thức quyết đấu cùng anh thì hãy tự mình cầu phúc đi!
***
Một vườn hoa tinh sảo trước nhà ăn lầu một, tuy giờ đang là mùa thu, không có nhiều loại hoa nở như gấm như màu hè, nhành cây khô vàng cùng lá phong đỏ rực xa xa tạo nên một cảnh sắc đặc biệt.
Hinh Ý một tay cầm báo, một tay cầm ly sữa trên bàn ăn tao nhã xem báo, nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng nói trầm thấp bởi vì bực mình mà khẽ thở hổn hển, “Có thể giải thích xem quần áo của anh đã đi đâu hết rồi không?” Vũ Chính được Daniel đẩy đến trước bàn ăn, Daniel vừa nói cho anh biết tất cả quần áo của anh đều biến mất trong phòng chứa quần áo, mà Giang Vũ Chính không ai bì nổi chỉ có thể nhắm hai mắt lại, thở dài.
“Sau khi ly hôn nơi này là chỗ tôi ở, phòng chứa quần áo đương nhiên là của tôi.” Cô nói rất tự nhiên, nhàn nhã uống một ngụm sữa, “Còn nữa, tôi nghĩ anh rất thích ở New York cho nên đã chuyển qua đó cho anh rồi.” Nói đến ngày đó thu dọn quần áo đồ đạc của anh trong phòng chứa quần áo, thật sự có thể dùng từ khiếp sợ để hình dung. Trước kia không biết về phương diện ăn mặc anh lại quan tâm nhiều như vậy, từng đống quần áo trong xếp chồng, áo vest, áo khoác ngoài dài ngắn, lễ phục, quần áo ở nhà… kèm theo một đống hỗn loạn, nào cravat, khăn tay, từng ô tủ phân loại áo tay dài tay ngắn, kèm theo kẹp áo… lúc nhìn thấy người giúp việc cất chúng vào trong rương, trong lòng cô có một loại khoái cảm không hề tầm thường, nhưng mà từng thứ từng thứ một lại khiến cho cô nhớ lại, lúc thu dọn đến tủ giày của anh, đã nói sẽ không để nước mắt rơi vậy mà nước mắt vẫn tranh nhau từng giọt từng giọt rơi xuống trên mặt đôi giày trơn bóng của anh. Trong tủ giày đều là thiết kế chuyên biệt mới nhất, giày đối với anh mà nói thật sự chỉ là vật trang trí mà thôi. Nhìn thấy giày của anh, cô không kìm được nhớ tới chân của anh gầy bao nhiêu, thời gian có thể chống nạng tự đi đối với anh mà nói trân quý bao nhiêu. Rốt cuộc cô cũng hiểu rõ vì sao cô ra đi ba năm mà anh vẫn không