Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/510 lượt.
anh không sao, có thể tự nuôi sống chính mình.
Vũ Chính run rẩy vươn tay, lau đi nước mắt của mẹ, “Con chỉ mơ một giấc mơ… sau đó, đã quên đi cô ấy.”
Giang mẹ yên lặng nhìn đứa con của mình, dường như không thể tin được. Đã quên? Làm sao có thể? Trước đó một ngày còn vì nó mà bệnh chết đi sống lại.
“Từ nay về sau con sẽ không để cho mọi người lo lắng nữa.” Anh nhìn sang ngọn đèn nhàn nhạt, ánh mắt mê ly. Anh, từ nay về sau, sẽ trở lại làm Giang Vũ Chính. Một Giang Vũ Chính trước khi gặp gỡ Lâm Hinh Ý, một Giang Vũ Chính cô độc.
Đó là anh sao?
Hinh Ý rất thích biển, bởi vì Lâm ba từng nói với cô, biển có thể thu giữ tất cả mọi thứ, người ta yêu, ta hận, rắc rối, sầu muộn ở trước mặt biển rộng dường như đều trở nên vô nghĩa. Cho nên, cô muốn đem những yêu hận của mình đối với người kia ném vào biển rộng.
Nhiều tháng đã trôi qua như vậy, Hinh Ý phát hiện hận một người thì ra là chuyện thống khổ như vậy.
Càng hận một người thì càng không thể quên được, cả ngày lẫn đêm quanh quẩn trong lòng mình đều là hình bóng của người kia, vứt bỏ không được.
Cho nên, cô quyết định buông xuôi, quên đi, dùng chút cố gắng của chính mình mà san bằng hết những dấu vết anh lưu lại trong trí nhớ của cô, chuyện Lâm Hinh Ý đã quyết định làm thì không thể làm không được, mỗi ngày cứ đem những suy nghĩ ấy mà tự huyễn hoặc chính mình, dường như đang tự lừa mình dối người là có thể thật sự quên được anh.
Bên cạnh nhà máy rượu có một khách sạn nhỏ cung cấp chỗ nghỉ ngơi cho khách du lịch, sau khi Hinh Ý thu xếp ổn thỏa trong khách sạn thì ông chủ nhà máy rượu nhiệt tình mời cô tham gia bữa cơm gặp mặt, nói có rất nhiều bạn bè người phương Đông đến tham gia, mời cô nhất định phải đến.
Hinh Ý không nghĩ tới sẽ bị mời nhiệt tình như vậy, nhưng khi cô nhìn lại cách ăn mặc của mình, quần jean cùng áo sơ mi đơn giản, lại phối hợp với đôi giảy thể thao, đến một bữa cơm như vậy hình như không phù hợp lắm?
Nữ chủ nhân nhìn thấy vẻ do dự của cô, vội vàng nói đây không phải là một vũ hội chính thức, chỉ là một cuộc liên hoan bạn bè, hơn nữa nông thôn cũng không chú ý việc này.
Hinh Ý cười cười, tỏ vẻ đồng ý tham dự.
Quả nhiên đúng theo lời nữ chủ nhân nói, đây chính là một cuộc tụ hội “đơn giản không chú trọng gì cả”, chỉ thấy trên chiếc bàn dài bày đủ mọi kiểu thức ăn, còn có người nơi này khi dùng cơm không thể thiếu rượu đỏ.
Uống qua ba lượt rượu, tất cả mọi người rõ ràng đã có cảm giác say, người châu Úc nhiệt tình phát huy tinh thần thoải mái trời sinh của bọn họ, lôi kéo Hinh Ý ra vừa nhảy vừa hát. Hinh Ý cũng đã hơi say, vứt bỏ hết những rụt rè ban nãy, cùng bọn họ bắt đầu điên cuồng.
“Yuzhen, cậu đã về?” Lúc này, một du khách người Nhật Bản dùng tiếng Trung có chút cứng nhắc la lớn về phía cửa chính của vườn nho.
Hinh Ý cảm thấy lỗ tai của mình ong ong, đầu óc trống rỗng, “Vũ Chính, Vũ Chính…” giọng nói trầm thấp không ngừng gọi tên anh. Cô cầm lấy ly rượu đỏ trước mặt, nâng ly uống cạn.
Hinh Ý không biết mình đã uống bao nhiêu nữa, chỉ cảm thấy đầu bắt đầu choáng váng, nhưng mà miệng cùng trong lòng đều là người kia, cô cảm thấy rất thống khổ, đã nói là sẽ quên mà…
Lúc này, nữ chủ của nhà máy rượu kéo tay Hinh Ý, nói muốn dẫn cô đi gặp đồng hương, xuyên qua một đám người, Hinh Ý mông lung trông thấy một người mặc quần áo đơn giản, người đàn ông cao lớn kia đứng bên cạnh đống lửa, cô không thể thấy rõ khuôn mặt anh.
Nữ chủ nhân cười ha hả nói: “Hai người thật đúng là có duyên nha! Cách một đại dương cũng có thể gặp đồng hương, mau tới làm quen đi, đây là chàng trai xinh đẹp rạng ngời của chúng ta, Yuzhen. Còn đây là mỹ nữ siêu cấp, Xin.”
Hinh Ý chỉ nói mọi người gọi mình là A Hinh, cũng không nói tên đầy đủ, càng không dùng tên tiếng Anh.
Người đàn ông kia cười cười: “Hi, tôi tên là Dư Chân.”
Hinh Ý nước mắt lã chã nhìn anh, “Vũ Chính.” Sau đó liền túm lấy áo của anh không buông, ngủ mất.
Dư Chân chỉ có thể bất đắc dĩ đỡ lấy cô, mà nữ chủ nhân đứng bên cạnh lại cảm thấy thật may mắn mà cười mờ ám.
Không phải anh
Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ của khách sạn chiếu vào trong phòng, thiết kế đơn giản nhưng không khô khan mang đến cho căn phòng nhỏ một sinh khí linh động.
Hinh Ý xoay người trên giường, trông thấy ánh nắng hắt vào bệ cửa, biết r