Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/539 lượt.
m giác thất bại như vậy, từ khi bắt đầu lên xe lửa đến bờ biển Perth, Hinh Ý đều không nói với anh câu nào, thậm chí còn không thèm liếc nhìn anh.
Ở trên đường Hinh Ý chỉ ngắm cảnh, chụp ảnh, ngẫu nhiên ngẩn người, nhớ tới người kia, người làm cho lòng mình đau đớn.
Lúc xe lửa ngừng lại, Hinh Ý theo đi xuống, cũng không liếc mắt nhìn Dư Chân.
Dư Chân thật sự bị đả kích không nhẹ, anh cũng không tin vào chuyện vừa gặp đã yêu gì đó, nhưng mà tuy chính mình cũng không phải người mà ai gặp cũng đã thích nhưng cũng được xem như là người có duyên trong mắt mọi người nha, hơn nữa khuôn mặt kia cũng rất hoàn hảo, xung quanh cũng không ít cô gái vây quanh. Nhưng mà hôm nay lại bị lạnh nhạt, thật là chưa từng bị như thế.
Bãi biển trải dài khoảng dài dặm, Hinh Ý chân trần chân trần đứng trên bãi cát ngắm nhìn nước biển Ấn Độ Dương xanh biếc. Bãi biển Perth quả nhiên danh bất hư truyền, cát trắng mịn màng, nước biển êm ả, xa xa còn có đám người du lịch đang đùa nghịch, thật là có ma lực có thể làm cho người ta quên mất phiền não.
Nhưng mà, Hinh Ý không hề tham gia bất kì hoạt động nào, cũng không xuống nước, chỉ lẳng lặng ngồi trên bờ, để mặc cho những cơn sóng biển lên xuống đánh vào chân mình, ngơ ngác nhìn biển rộng, dáng vẻ như đang có điều gì suy nghĩ.
Một người đi đến bên cạnh mình ngồi xuống, Hinh Ý không quay đầu lại, hơi liếc mắt đã biết rõ là người kia.
“Đến một bãi biển xinh đẹp như vậy, không phải em chỉ muốn ngồi đây thưởng thức biển rộng thôi đấy chứ?” Dư Chân giống như một người đã quen biết Hinh Ý từ rất lâu nói.
Hinh Ý không để ý đến anh, đứng dậy muốn rời đi. Anh tranh thủ đuổi theo, “Ít nhất thì hãy để cho tôi giới thiệu một chút về mình chứ.”
Hinh Ý xuất phát từ sự lễ phép mà dừng lại.
“Tôi tên là Dư Chân, tên tiếng Anh là John, lớn lên ở Boston Mĩ…” sau khi anh thao thao bất tuyệt giới thiệu về mình xong thì vừa cười vừa nói với Hinh Ý: “Giờ thì đến phiên em.”
Cô không kiên nhẫn nói: “Hinh Ý” rồi liền mở cửa đi ra.
Dư Chân đuổi theo, “Chỉ đơn giản như vậy sao? Tôi đã tiết lộ kĩ càng tin tức cá nhân của mình cho em biết rồi, mà tôi chỉ biết em tên là Tâm Ý, việc này thật là quá không công bằng nha.” Anh tưởng tên cô là “Tâm Ý”.
Cô có chút buồn cười nhìn người trước mặt, chính mình cũng không có nói là nhất định muốn biết thông tin cho tiết của anh ta nha! Tại sao lại cứ quấn chặt đến người ta như vậy chứ?
Dư Chân nhìn cô gái xinh đẹp đang nén cười trước mặt, đưa ra lời thỉnh cầu: “Tôi biết một nơi cách nội thành Perth 8km có một hang động lớn, trong đó có hai khối đá cao hơn mực nước biển 8m, sừng sững đứng giữa ngàn thước bọt nước, phát ra tiếng cười điếc tai, làm cho lòng người kinh ngạc, nhưng chính mình lại không tìm thấy người đồng hành, em có hứng thú không?”
Hinh Ý nhìn người đàn ông vẻ mặt thành thật này, trong lòng nhớ đến dáng vẻ của người đàn ông chỉ biết làm việc kia, lúc anh trở nên chăm chú cũng như vậy, sắc mặt không hề ngưng trọng, làm cho người ta không có cảm giác căng thẳng.
Lòng cô lại nặng nề, sao lại nghĩ tới anh ta chứ? Nhìn lại vẻ mặt cười cười của Dư Chân, nhẹ gật đầu.
Trong văn phòng tại lầu 75 tòa nhà hành chính mới của tập đoàn Giang Lâm ở trong nước, Vũ Chính đang xem báo cáo lỗ lãi quý này của công ty.
Có người gõ cửa rồi liền đẩy cánh cửa gỗ nặng nề ra bước vào.
Hà Thư Mẫn mặc một bộ trang phục công sở của nữ, dưới chân là đôi giày cao gót hiệu Dior mẫu mới nhất, nhìn vào thì rất giống cách ăn mặc của những nữ nhân viên công sở.
Vũ Chính nghiêm túc nhìn vào màn hình LCD 22 inch trên bàn làm việc, khẽ cau mày.
“Hạng mục bất động sản của Giang Lâm liên tục lỗ trong ba quý liên tiếp, anh không biết liệu em có thể làm tốt được việc đền bù tổn thất này không.” Vũ Chính nói lời này cũng không ngẩng đầu lên nhưng giọng điệu lại rất dọa người.
“Tình hình toàn cầu hiện nay không được tốt lắm, mà hạng mục đầu tư này đã bão hòa ở trong nước, lúc này mới bắt đầu…” Hà Thư Mẫn được điều từ tổng bộ JL đến Giang Lâm giữ chức vụ khá cao, trên danh nghĩa là phó tổng Giang Lâm nhưng ở trong mắt mọi người thì là người của JL nắm giữ cổ phần lớn nhất trong Giang Lâm, lời nói của cô nhất định sẽ nặng hơn tổng tài như Giang Vũ Chính. Nhưng mà giờ khắc này, cô thật sự đang phải cúi đầu chịu mắng trước mặt Giang Vũ Chính.
“Anh biết đây chỉ là cái cớ, hoặc là em cần một chút thời