Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134518

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/518 lượt.

̣ cũng không cần sợ, trước khi trở về đã nói phải bình tĩnh là đối mặt, thành phố này mặc dù lớn nhưng cả hai đều là người làm ăn, từ nay về sau cũng không thiếu cơ hội gặp mặt, không bằng thì lúc này đối mặt luôn cũng tốt.
Cô cũng chưa từng liếc mắt nhìn anh, đi thẳng sang bên kia mở cửa lên xe.
Sắc trời vốn đã tối, trong xe lại không bật đèn, khoang xe mặc dù rộng rãi nhưng lại làm cho Hinh Ý có một cảm giác bức bách khó hiểu. Lúc bước lên xe cô chỉ đảo mắt liếc nhìn chỗ anh ngồi, nhưng khi nhìn thấy chiếc chăn dày đắp trên chân anh, trái tim như bị đâm thủng, nhói đau từng cơn.
Cô thắt dây an toàn lại rồi quay đầu nhìn sang cửa sổ, không liếc nhìn anh một cái, sợ ngồi gần kề mà liếc nhìn anh sẽ khiến nước mắt nơi vầng mắt của cô nhịn không được mà tuôn ra.
Vũ Chính cũng không nhìn cô, chỉ nhìn về phía trước, vẻ mặt hờ hững, thật lâu sau mới nói: “Em đã về.” Ba chữ đơn giản như vậy nhưng lại vô cùng kiên định.
Ba chữ ngắn ngủn, làm cho trái tim Hinh Ý đập mạnh không thôi, không biết có một tư vị gì đó đang quay cuồng trong lòng, làm cho cả cơ thể cô đều căng thẳng.
Anh dựa vào cái gì mà có tư cách nói lên ba chữ kia, bất kể thế nào thì bọn họ cũng đều không thể quay lại được.
Cô kiên quyết nói: “Giang tiên sinh, hai chúng ta đã ly hôn vài năm trước rồi.” Bất kể là thứ gì có liên quan đến anh, đều đã trở thành quá khứ.
“Ai nói chúng ta đã ly hôn rồi?” Giọng nói của anh có chút vui vẻ, cho dù cô không nhìn thấy nét mặt của anh nhưng cũng biết khuôn mặt anh đang rất vui.
Một người quen thuộc như vậy, ngay cả trên mặt anh đang biểu lộ cái gì cũng có thể nghe rõ qua giọng nói.
Hinh Ý đột nhiên quay đầu trừng mắt nhìn anh, “Anh không kí tên?” vốn trong lời nói còn mang theo một chút hung ác, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt gầy gò của anh, giọng điệu tự giác chậm lại.
Anh còn gầy hơn cả lần cuối cùng cô nhìn thấy anh, khi đó cũng đã rất gầy, nhưng hiện tại cằm dưới càng nhọn như đao khắc, giống như muốn so xem đến tột cùng so với cái mũi cao thẳng kia thì cái nào sâu hơn.
“Lâm Hinh Ý trở nên ngây thơ như vậy từ khi nào thế? Em nghĩ rằng chúng ta ly hôn thì Giang Lâm có thể có bộ mặt như hiện tại sao?” Lời nói của anh vẫn ngả ngớn như vậy, lời nói giống như đang xem Giang Lâm như một món đồ chơi trong tay anh.
Giờ phút này cô hận đến cắn răng, nói không nên lời. Đúng vậy nhỉ, nếu như tin tức ly hôn truyền ra ngoài thì lúc này Giang Lâm sẽ không còn gọi là Giang Lâm nữa, mà hẳn là đã nhập vào Giang thị rồi. Cô nhớ tới lúc kí đơn li hôn, cô nản lòng thoái chí mà trao tất cả quyền cổ đông cho anh quản lý.
Lúc đó, cô thật sự vĩnh viễn không muốn trở về nha.
“Hay là em muốn từ nay về sau Lâm thị không còn lưu lại một dấu vết nào trên đời nữa?” Anh vẫn lơ đãng như trước, nhưng mà thật sự rất đau lòng cho Hinh Ý. Đó là chuyện kiêng kị nhất của cô, ba cô cùng Lâm thị.
Hinh Ý không ngờ anh lại có thể tuyệt tình như vậy, “Giang Vũ Chính, làm sao anh có thể hèn hạ như vậy chứ?” Cô chỉ thấy đau lòng, đau đớn như vậy, không thể hít được một ngụm không khí nào, ngực co rút quá kịch liệt.
“Dừng xe, tôi bảo anh dừng xe.” Cô lớn tiếng quát lái xe, nhưng lái xe dường như không hề nghe thấy.
“Sau khi trở về thì hãy nghĩ cho thật kĩ xem phải làm gì bây giờ, em có thể trờ về hay không trở về bên cạnh anh đều không sao cả, nhưng mà Lâm thị, em thật sự có thể từ bỏ được sao? Còn những cấp dưới của em nữa?” Anh không chút tình cảm nói, nói chậm như vậy, sợ cô không nghe rõ. Cuối cùng mới nhẹ nhàng nói một câu: “Dừng xe.”
Xe chậm rãi dừng lại ven đường, Hinh Ý như là trong xe có thứ gì dơ bẩn mà không thể chờ đợi được cởi dây an toàn ra, mở cửa xe tức tốc đạp chân xuống đất, rồi lại dùng lực đóng cửa xe.
Trong nháy mắt khi cửa xe đóng lại, Vũ Chính thở dài như vừa đánh xong một trận chiến, cả cơ thể ngả vào chỗ ngồi.
Anh phải diễn cảnh 1: làm một kẻ ác trước mặt cô, chỉ cần có thể làm cho cô trở về bên cạnh anh, anh không quan tâm phải dùng thủ đoạn gì. Nếu như anh thật sự là ma quỷ thì hãy cứ để cho anh đi thẳng xuống địa ngục đi!
Anh nhịn xuống cơn đau nhức toàn thân bởi vì trời mưa dầm mà gây nên, nhìn Hinh Ý chạy càng lúc càng xa bên ngoài xe nói, “Lái xe đi.”
Hinh Ý nhìn chiếc xe lướt qua bên cạnh cô, nhìn chiếc xe chạy càng ngày càng xa, thẳng đến khi biến mất trước mặt cô, nước mắt bị cô đè nén nửa ngày giờ mới dám chảy xuống, nước mắt khô


XtGem Forum catalog