Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134522
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/522 lượt.
kệ cháu yêu hay không yêu Giang Vũ Chính, cho dù là ly thân, cháu cũng phải trở lại bên cạnh Giang Vũ Chính.” Bà thuận tay ném tạp chí đến trước mặt Hinh Ý, Hinh Ý lấy tay đẩy ra, cuốn tạp chí doanh nhân có ảnh bìa Vũ Chính mặc đồ vest rơi xuống mặt đất.
Hinh Ý mặt không một chút biểu cảm nói: “Tôi tuyệt đối sẽ không trở về.” sau đó đứng lên đi lên lầu.
Nhưng mà lúc này Lâm mẹ lại mở miệng nói: “Ba của con đã từng nói với mẹ, đời này thứ ông ấy trân quý nhất là con, Lâm thị tuy là tâm huyết cả đời nhưng so ra vẫn kém con nửa phần. Con cứ nhìn tâm huyết của ba ba đều rơi vào tay hung thủ giết ông ấy như vậy sao?” lời nói của bà thê lương, mặc dù là vì kích thích Hinh Ý mới nói vậy, nhưng cũng là những lời thật lòng, thật sự bà rất hận Giang Vũ Chính.
Hinh Ý nghe thế thì nước mắt đã nhòe hai mắt, đúng vậy, đó là tâm huyết cả đời của ba, nhưng mà chẳng lẽ ngoại trừ trở về bên kia thì không còn cách nào khác sao?
Đêm đã khuya, trong phòng im ắng, gió thu thổi vào trong phòng, thổi tung tấm rèm mong manh, một cảm giác mát rượi thổi đến.
Không biết có phải do ban ngày ngủ quá nhiều hay bởi vì chính mình suy nghĩ quá nhiều là Hinh Ý lăn qua lộn lại không ngủ được, lại cảm thấy tâm phiền ý loạn, miệng đắng lưỡi khô, dứt khoát đi xuống lầu uống nước.
Lúc đi qua phòng khách, cô nhớ tới quyển tạp chí, tuy đã cố gắng hết sức bắt mình không được nghĩ đến anh, nhưng mà vẫn không có khí phách nhớ tới hết lần này đến lần khác.
Cô cầm ly nước, ngồi chồm hổm trên mặt đất, tìm quyển tạp chí bị cô ném xuống hôm nay nhưng mà không thấy đâu. Chắc là người giúp việc đã thu dọn sạch sẽ rồi, làm sao còn có thể ở đây được?
Cô cười khổ ngồi trên ghế sofa, lại lơ đãng nhìn thấy quyển tạp chí được đặt trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh ghế sofa.
Cô nhẹ nhàng buông ly nước lên mặt bàn thủy tinh, do dự một lát rồi lại nhẹ nhàng cầm quyển tạp chí lên, nhìn khuôn mặt anh, cảm thấy vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm.
Sau khi ra khỏi sân bay chỉ liếc nhìn vài lần đã phát hiện ra anh rất gầy yếu, nhưng khi nhìn kĩ ảnh chụp thì càng gầy, tuy chiếc bàn làm việc che khuất nửa người dưới nhưng vẫn cảm thấy gầy vô cùng.
Khuôn mặt vẫn giữ vẻ hờ hững, như một vị vương giả, cũng không giống như người thường, anh luôn mang lại cho cô cảm giác mâu thuẫn như vậy. Mở từng trang giấy ra, phần lớn đều là chữ, rất ít ảnh của anh, mà chữ dường như cũng chỉ viết về sự phát triển của công ty cùng cách nhìn về nền kinh tế hiện nay của anh, không có một người nào, không có một chữ nào nhắc đến cuộc sống của anh, cũng không có một chữ nhắc đến cô.
Hinh Ý tìm kiếm tin tức của mình trên internet, chỉ thu thập được tin tức từ bộ phận PR của Giang Lâm, nói cô đã xuất ngoại đi du học, trừ tin đó ra thì không thu hoạch được gì khác.
Cô biết rõ giới truyền thông lợi hại như thế nào, đào móc tin tức vô cùng chuẩn xác, cô tin tưởng giới truyền thông cũng biết vấn để của cô cùng Vũ Chính. Nhưng cô càng tin tưởng Giang Vũ Chính có vô số thủ đoạn làm cho tin tức mình và anh đã ly hôn không bị truyền ra ngoài.
Trong căn phòng yên ắng, lầu hai truyền đến tiếng động, Hinh Ý yên lặng không một tiếng động đặt quyển tạp chí lại chỗ cũ. Đi lên lầu hai, là tiếng của mẹ truyền tới từ trong phòng, cô lẳng lặng đi trên hành lang chỉ có một ánh đèn mờ nhạt.
Nhẹ nhàng gõ cửa phòng mẹ, nhưng không thấy mở cửa.
Hinh Ý nhìn thấy cửa thư phòng mở hé, còn có một ngọn đèn đang sáng liền đi qua, qua khe hở nhìn vào trong.
Lâm mẹ đứng trước bàn sách, một tay cầm ảnh của chồng mình, tay kia nhè nhẹ vuốt vuốt khung ảnh thủy tinh, trên mặt còn lộ ra một nụ cười nhẹ.
Hinh Ý lấy tay che miệng lại, không để cho mình khóc thành tiếng, nước mắt tích tích không ngừng rơi vào lòng bàn tay, nhiệt độ của những giọt nước mắt nhanh chóng lạnh buốt.
Cho tới bây giờ cô chỉ biết đến cảm thụ của mình, lại không hề nghĩ tới thời gian qua mẹ sống thế nào. Cô có thể rời đi rất xa, ba năm cũng không trở lại, nhưng mẹ thì chỉ có thể yên lặng chịu đựng, để tang chồng trong nỗi đau đớn, bị người thân gây áp lực, còn con gái thì không có hiếu.
Cô đau lòng, nhớ tới lời nói hôm nay của mẹ, cho tới bây giờ mình chỉ biết sống vì mình, không chịu nghĩ xem người bên cạnh sống thế nào.
Cô quá ích kỉ.
Cô chậm rãi xoay người, không hề nhìn vào trong phòng nữa, từng bước một trở lại phòng mình, bước chân kiên định như vậy, giống như sa