Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134565

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/565 lượt.

Vũ Chính là ai chứ, anh mà còn cần cô phải lo lắng sao?
Cô cười khổ, nhìn những người đang nhảy múa trên sàn nhảy hoa lệ, thật ra thì cùng lắm cũng chỉ là một nghi thức xã giao mà thôi. Thuận tay cầm lấy một ly rượu, nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Lúc này, một ly rượu nào đó lại lơ đãng đụng vào ly rượu của cô.
Tiếng vang thanh thúy, cô ngẩn đầu lên nhìn người đứng bên cạnh, vẻ mặt tràn ngập ánh nắng của Dư Chân đang mỉm cười, ngọn đèn nhàn nhạt chiếu rọi khuôn mặt anh, mang theo một vẻ cô đơn khó hiểu.
Hinh Ý giơ ly rượu lên cao một chút, gật đầu cười cười với anh.
Có lẽ Dư Chân đã uống hơi nhiều một chút, thấy khuôn mặt của cô xinh đẹp hơn ngày thường hàng vạn lần, đúng là thật mê người.
“May I?” Dư Chân kìm lòng không được muốn mời cô nhảy, rất phong độ vươn tay ra.
Hinh Ý rất kinh ngạc, cũng rất sầu não. Đã từng, có một người duỗi bàn tay hoàn mĩ của anh ra mời cô nhảy, thời gian ấy, dường như đã trôi đi rất xa.
Tay không tự giác đặt lên bàn tay của Dư Chân, Dư Chân không nghĩ tới cô lại đồng ý nên cũng sững sờ.
Hinh Ý dường như chần chờ một chút, làm sao lại nhầm anh ta là anh chứ? Tay chậm rãi lui về, nhưng Dư Chân đã cầm thật chặt, không cho cô cơ hội lùi bước.
Vừa dẫn cô về phía sàn nhảy vừa nói: “Chỉ là nhảy một khúc nhạc mà thôi, không cần phải căng thẳng như vậy.”
Ôm lấy eo của cô, vịn vào vai cô khiến cho Dư Chân cảm thấy giờ khắc này có thể kéo dài vĩnh viễn thì tốt biết mấy. Nhưng Hinh Ý lại ngây người, như là không hề chú ý đến chút nào, chỉ lo đắm chìm trong hồi ức của chính mình.
Vũ Chính ở trong đám người cách đó rất xa, nhìn về phía hai người, nhìn bọn họ nhảy cùng nhau, nhìn Lưu Dư Chân ôm eo của cô, vịn vào vai của cô. Đó vốn phải là vị trí của anh, làm sao có thể như thế?
Anh chưa bao giờ hận chính mình không thể đi lại như bây giờ, anh cho rằng chỉ cần anh muốn thì sẽ không có gì không chiếm được. Nhưng mà, anh ngay cả việc cùng người mình yêu nhảy một bản nhạc đơn giản nhất cũng không thể. Thậm chí, anh căn bản không có cả cơ hội mời cô nhảy.
Tay của anh dùng sức bóp chặt cặp đùi không có chút cảm giác nào của mình, ánh mắt thâm trầm bi thống nhìn về phía hai người đang nhẹ nhàng khiêu vũ trên sàn nhảy.
Hinh Ý cảm thấy vừa rồi uống chút rượu nên hơi choáng, giờ mới lấy lại bình tĩnh, đẩy Dư Chân ra, bước nhanh về phía phòng nghỉ của khách quý, Dư Chân cũng theo sau cô.
Sau khi rời khỏi sảnh khách sạn, Hinh Ý đi rất nhanh, chiếc vày dài làm cho cô thoạt nhìn như một thiên sứ không cẩn thận rơi xuống nhân gian, mà Dư Chân không nghĩ sẽ để cho thiên sứ này chạy mất, anh muốn cô ở bên cạnh anh.
Trên hành lang đều là những ngọn đèn tưởng theo kiểu cung đình, thoạt nhìn trang nhã mà tĩnh mịch, tại khúc cua, rốt cuộc Dư Chân bắt lấy tay Hinh Ý.
Dư Chân nhìn khuôn mặt hơi ửng hồng của cô, chậm rãi tới gần cô nói: “Thật ra thì em cũng có cảm giác với anh, đúng không?”
Trong lòng Hinh Ý cũng đang vạn phần thống khổ, cô không biết phải nói với anh thế nào, trong ánh mắt anh, cô đều nhìn thấy hình ảnh của một người khác, cô không thể tàn nhẫn nói cho anh biết rằng anh vẫn chỉ là thế thân của một người khác.
Một lúc lâu, Hinh Ý chậm rãi mở miệng: “Rất xin lỗi.”
Dư Chân nhìn khuôn mặt áy náy của cô, nhếch nhếch khóe miệng, nới lỏng tay của anh ra, thì ra, anh cũng chỉ xứng với một câu rất xin lỗi mà thôi.
Bầu trời bao la đen ngòm, làm chi khí trời lạnh lùng lại tăng thêm vào phần lạnh lẽo.
Vũ Chính nằm trên giường, nhưng vì sao lại không thể ngủ được. Rõ ràng anh đã uống một viên thuốc chống co giật, những viên thuốc kia có tác dụng an thần, hẳn là sẽ làm cho anh mệt mỏi mà ngủ thiếp đi. Nhưng mà bất kể anh có mệt mỏi thế nào, mí mắt có nặng trĩu thế nào thì ý thức của anh vẫn cực kì tỉnh táo.
Anh nhìn thấy rõ ràng trước cửa ra vào của phòng nghỉ Dư Chân nắm tay Hinh Ý, rõ ràng như vậy, trong ánh mắt của cô lại đan xen một vài cảm xúc mà anh không thể hiểu được.
Giờ khắc kia, anh cảm thấy sợ hãi, đúng vậy, Giang Vũ Chính cũng có lúc lo sợ, sợ sẽ hoàn toàn mất đi cô. Anh không sợ cô hận anh, chỉ sợ cuối cùng thì vị trí của một người bị hận cô cũng không dành cho anh.
Lúc này, cửa phòng bị đẩy mạnh ra, nương theo ngọn đèn mờ nhạt đầu giường, Vũ Chính nhìn thấy Hinh Ý đang lảo đảo đi tới.
Hinh Ý cảm thấy mệt chết đi được, rất buồn ngủ, hôm nay đã uống quá nhiều rượu, nhưng mà cuối cùng


XtGem Forum catalog