Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134571

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/571 lượt.

i là của cô, chẳng lẽ hôm qua cô vào nhầm phòng? Trời ạ, đầu cô đau chết mất, tối hôm qua đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì?
Cô chỉ nhớ rõ sau khi cô nói lời xin lỗi với Dư Chân xong thì trở vào đại sảnh của bữa tiệc, lái xe liền nói cho cô biết anh vừa đưa Giang tiên sinh về. Sau đó cô uống rượu cùng bạn học cũ, sau đó… không nhớ rõ.
Trên mặt cô lộ ra biểu tình cứng ngắc, nhẫn nhịn một lúc lâu mới nói: “… Vậy anh có thể đuổi tôi đi hoặc gọi quản gia đưa tôi về phòng mà… anh cố ý để tôi vào nhầm, đúng không?” Cô hung dữ nói.
“Em vừa vào phòng đã cởi sạch quần áo, còn bò lên giường cởi hết quần áo của anh…” Vũ Chính tiếp tục chịu trách nhiệm gợi trí nhớ tối hôm qua về cho cô.
“Stop!” Hinh Ý không thể để cho anh tiếp tục nói nữa, nói thêm gì nữa thì mặt của cô còn biết giấu vào đâu đây?
Vũ Chính nhìn dáng vẻ quẫn bách của cô, nụ cười giãn ra, ánh mắt thâm thúy lóe sáng, bờ môi mỏng vẫn giữ vẻ gợi cảm.
Hinh ý bị nụ cười của anh khiến cho càng không được tự nhiên, cầm lấy gối ném vào người anh, nhưng cũng nghe thấy tiếng hít thở vì đau của anh.
Trong lòng run lên, xốc tấm chăn của anh lên nhìn nhìn, dấu răng vẫn còn in trên vai, máu đã đông lại, nhưng mà những vết bầm vẫn còn đọng trước ngực, còn có những dấu hôn thật sâu trên cổ.
Điên mất, đây chính là tính từ mà giờ phút này Hinh Ý có thể dùng để diễn tả tâm trạng của mình.






Lòng chua xót
“Lâm phó tổng, đây là báo cáo tài vụ của phòng Marketing quý này.” Thư kí đặt văn kiện lên mặt bàn Hinh Ý.
Mà Hinh Ý chỉ lẳng lặng ngẩn người nhìn lên màn hình, dường như không hề nghe thấy thư kí vừa gọi cô. Ngồi yên lặng của buổi sáng như trong lòng lại không yên, chuyện kinh doanh một chút cũng không thể đi vào đầu cô, suy nghĩ trong đầu tất cả đều là chuyện ngày hôm qua với Vũ Chính.
Cô làm sao có thể làm ra chuyện mất mặt như vậy chứ? Cô không phải chưa từng uống rượu, nhưng mà chưa từng say đến mức không biết gì như hôm qua, còn bò lên giường của người ta nữa, hay nói đơn giản là giường của anh.
“Lâm phó tổng… Lâm phó tổng…” thư kí nhẹ giọng nhắc nhở cô. Thật là khó hiểu, Lâm phó tổng bình thường làm việc chuyên tâm hơn bất kì ai khác mà cũng bị phân tâm sao.
Cô lập tức ngắt điện thoại, ngẩng đầu lên trừng mắt nhìn về phía cửa sổ lầu 75, trong lòng thầm mắng anh ngàn lần rồi đứng lên.
Dư Chân gọi điện thoại lên văn phòng của Hinh Ý, thư kí nói cô lên lầu 75 của Giang tổng, anh đi lên văn phòng của Hinh Ý đợi 10 phút vẫn không thấy cô trở về. Anh nghĩ ngợi, dù sao văn kiện trong tay cũng phải cầm lên cho Vũ Chính kí tên, vậy thì trực tiếp lên lầu 75.
“Giang tổng có ở bên trong không?" Dư Chân hỏi thư kí.
“Có ạ, nhưng mà ngài ấy dặn dò hiện tại không tiếp khách.” Thư kí nhìn khuôn mặt có chút xám đen của Lưu Dư Chân, không biết mình đã đắc tội với Lưu phó tổng lúc nào.
“Lâm phó tổng cũng ở bên trong sao?” Dư Chân tay cầm văn kiện âm thầm dùng sức, trên mặt vẫn không lộ ra biểu tình gì.
Thư kí có chút chần chờ không nói: “…” Chuyện giữa vợ chồng Giang tổng có liên quan gì đến phó tổng sao? Chuyện này cũng thật đáng tò mò, chẳng lẽ lời đồn phó tổng thích bà Giang là thật sao?
Dư Chân nhìn cánh cửa chính đóng kín, thật sự đã hết kiên nhẫn đi thẳng về hướng văn phòng của Vũ Chính.
Mà thư kí chỉ có thể đứng lên gọi anh lại: “Lưu phó tổng… Giang tổng nói…”
“Tôi có văn kiện quan trọng cần ngài ấy kí tên.” Dư Chân chỉ lạnh lùng ném lại một câu.
Mặc dù Dư Chân mặc kệ thư kí đi thẳng tới nhưng vẫn đứng trước cửa không vào, một tay nắm chặt lấy tay nắm kim loại, làm thế nào cũng không có dũng khí đẩy cửa vào.
Anh dùng thân phận gì mà xen vào chuyện nhà người ta, câu nói xin lỗi tối hôm qua của Hinh Ý đã đập tan toàn bộ hy vọng của anh, anh làm sao còn có thể dây dưa với người ta? Chỉ là anh không cam lòng, làm sao có thể cam tâm chứ? Dựa vào cái gì mà Giang Vũ Chính có thể độc chiếm sự dịu dàng của cô, nước mắt của cô, chiếm cứ tất cả vị trí trong lòng cô?
Anh nhẹ nhàng gõ cửa hai tiếng, không có ai đáp lại, cửa cũng không khóa, anh bước vào, dẫm lên tấm thảm lông dê mềm xốp, không một tiếng động.
Văn phòng to như vậy không có ai, không có Giang Vũ Chính, cũng không nhìn thấy bóng dáng Hinh Ý đâu. Dư Chân bỗng nghe thấy âm thanh phát ra từ chỗ sâu nhất trong văn phòng.
“Anh cởi quần áo ra trước đi.” Giọng nói lãnh đạm


XtGem Forum catalog