XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tuần Trang Mật Vĩnh Hằng

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 134605

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/605 lượt.

đó.” Giọng nói của Lý Tử Ngôn cực kì cẩn thận vang lên trong điện thoại.
Hinh Ý đang nghĩ xem nên đi lên đó với anh hay là trực tiếp đi xuống bãi đỗ xe, cô biết rõ tính cách quật cường của anh, anh không cần cô phải lên đó nhìn anh được người ta khó khăn bế lên xe, đặc biệt là trước mặt người ngoài. Cho nên đành phải đơn giản trả lời: “Biết rồi.”
Lý Tử Ngôn hơi sửng sốt một chút, rất hiếm khi Lâm Hinh Ý lại nghe lời vậy nhỉ. Nhìn lại Vũ Chính vẻ mặt mệt mỏi ngồi trên ghế sofa chợp mắt, thở dài.
Ngoài cửa lớn JL, mới ra bãi đỗ xe Dư Chân đã nhìn thấy từ đằng xa Hinh Ý đứng trước cửa ra vào thì liền chạy xe đến gần cô, hạ cửa kính xe xuống nói: “Hiện tại đang là giờ cao điểm rất khó đón xe, để anh đưa em về.”
Hinh Ý chỉ cười nhàn nhạt với anh nói: “Có xe tới đón tôi rồi.” Giọng điệu khách khí lại có chút không vui.
Dư Chân cảm thấy cô vẫn còn tức giận chuyện chiều nay nên nhún vai sau đó lái xe rời đi.
Một lát sau, chiếc Lincoln màu đen dừng bên cạnh cô, cô lập tức mở cửa xe bước vào, Dư Chân dừng xe ở góc ngã tư nhìn thấy cô bước vào trong xe, ánh mắt lướt qua một đôi chân đang đắp chăn dày, nghiêng ngả tựa vào ghế dựa bên cạnh, không có chút sức sống giống như đã chết. Mười đầu ngón tay anh ta bám sâu vào vô lăng, chăm chú nhìn theo bóng chiếc xe đã đi xa.
Hinh Ý bước vào xe nhìn thấy Vũ Chính mệt mỏi mở mắt không ra, khuôn mặt thon gầy, đường nét khắc sâu, lông mày hơi nhíu lại, cô vươn tay vuốt ve những nếp nhăn của anh rồi lại sợ đánh thức anh. Nhớ tới lời nói lúc giữa trưa của Dư Chân, thật sự không phải thương hại mà là đau lòng, trái tim run lên từng đợt làm cho cô ngay cả hít thở cũng khó khăn.






Không buông tay
Những bộ trang phục mới hoàn toàn nằm trong tủ kính của cửa hàng, cảnh phố xá lãng mạn mê người, bốn phía là những ngọn đèn màu Noel… Noel ở New York luôn xinh đẹp như vậy làm cho người ta có cảm giác ấm áp.
Dù sao cũng chỉ mới đầu tháng mười hai, không khí Noel ở New York đã vô cùng nồng đậm, những ngôi nhà cao tầng san sát nhau như đang tràn ngập những vật trang trí đầy màu sắc, báo hiệu rõ ràng một mùa cuồng hoan sắp đến.
Trung tâm Rockefeller, nơi đây chính là trung tâm của những hoạt động mừng Noel. Một cây thông nặng 9 tấn, cao 88 thước Anh từ Na Uy đến tiểu bang Ridgefield, cây thông đã hơn 80 tuổi, toàn thân giăng đèn kết hoa, hấp dẫn ánh mắt của mọi người từ dưới sân trượt băng nhìn lên.
Đường số 5, tại chỗ giao nhau của 57 con đường khác nhau, phía trên những bảng hiệu như Bulgari, Louis Vuitton, Bergdorf Goodman và Tiffany đều treo những bông tuyết khổng lồ. Nhìn sang phía nam là tòa nhà Empire, những ngọn đèn hồng xanh truyền thống được giăng lên kéo dài đến tận ăn-ten chảo trên mái nhà. Bầu trời đêm rét lạnh được trang điểm sáng như ban ngày, những đỉnh tháp như ẩn như hiện uốn lượn thành những đường cong.
Đầu ngón tay của Hinh Ý nhẹ nhàng vuốt tóc anh, “Em không cần gì cả, chỉ cần anh khỏe mạnh trở lại, đừng ốm đau mãi là được.” Ánh mắt của cô mơ màng, một nguyện vọng đơn giản như vậy nhưng lại rất xa xỉ. Mấy ngày hôm trước nhìn thấy anh ngay cả tay cũng không nhấc lên được, cô thật sự tình nguyện dùng tất cả để đổi lấy sức khỏe của anh.
Anh chỉ mỉm cười, ánh mắt mang theo một xúc cảm sâu xa, rồi lại làm cho người ta không rõ đó rốt cuộc là gì, “Anh sẽ khá hơn, còn phải cùng em trải qua một mùa Noel không giống như trước đây nữa.” Ba năm, anh đã ba năm không mừng Giáng sinh cùng cô, năm nay anh muốn bù lại cho ba năm trước, dùng gấp bội yêu thương, gấp bội cảm động mà bổ sung vào.
Cô chỉ nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng, thanh âm nồng đậm giọng mũi, cũng không dám rơi nước mắt trước mặt anh, sợ anh sẽ đau lòng. Rồi lại không có cách nào làm tan đi nỗi bi thương trong lòng, chỉ có thể cắn môi thật chặt.
Nhưng khiến cho cô vui mừng ngạc nhiên nhất chính là trước lễ Giáng sinh một tuần, sức khỏe của Vũ Chính dần khôi phục lại. Trước kia chỉ có thể để cho hộ lý bế lên xe lăn, được Hinh Ý phụ giúp đẩy xe lăn tản bộ trong vườn. Hiện tại đã có thể xuống giường, tuy có hơi cố sức nhưng sắc mặt cũng khá hơn nhiều.
Anh còn hay đùa giỡn cảm thán nói: “Có vợ yêu bên cạnh thật tốt.” Ngồi trên ghế sofa ôm lấy Hinh Ý, mặt dựa sát vào mặt của cô, tinh tế hôn cô.
Cô cũng cười, cũng không dám lộn xộn, lấy tay vuốt vuốt tóc của anh, người này sức khỏe mới khởi sắc một c