Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh

Tác giả: Thư Nghi

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341433

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1433 lượt.

h. Lúc đầu tôi bị vẻ đẹp trai phong lưu của anh thu hút, hoàn toàn không nhìn thấy mặt trái của ánh trăng. Đợi đến khi tỉnh ngộ, tôi đã chìm sâu xuống đáy, không còn cách nào thoát khỏi cũng chẳng thể quay đầu.
Khâu Vĩ lên tiếng: “Không ngại nói cho cô biết, trước đây tôi từng có lần khuyên Gia Ngộ chia tay cô. Tôi nói “hai người không thích hợp, thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau. Gia Ngộ cậu xem đi, từ lúc cậu quen cô ấy, chuyện đen đủi liên tục xảy ra với cậu. Các cụ nói mệnh tương khắc cấm có sai, không tin cũng không được. Nhân lúc tình cảm còn chưa sâu sắc, càng chia tay sớm sẽ càng đỡ đau khổ hơn”.
Tôi cười cười: “Anh cứ nói thẳng em là sao chổi cho xong, việc gì phải vòng vo tam quốc thế?”
“Tôi không có ý đó”. Khâu Vĩ cười ngượng nghịu: “Tôi muốn nói, Gia Ngộ đã không nhìn nhầm người. Cậu ấy bảo: một cô gái sạch sẽ thuần khiết toàn tâm toàn ý với em. Nếu bây giờ em nói chia tay cô ấy, đồng nghĩa với việc em sẽ hủy hoại đời cô ấy”.
Khâu Vĩ bình thường không nói nhiều như vậy, rõ ràng anh đã uống say.
Tôi nằm gối đầu lên cánh tay và cười ngặt nghẽo.
“Triệu Mai, cô không sao đấy chứ?” Khâu Vĩ chạm nhẹ vào người tôi.
Tôi lắc đầu, tu một hớp hết nửa chai bia. Tôi cảm thấy vị chua chua dâng lên trong cổ họng tôi khiến tôi nấc nghẹn. Sau đó tôi bị sặc bia, ho đến mức chảy cả nước mắt.
“Triệu Mai…”. Khâu Vĩ nhìn tôi bắt ánh mắt áy náy.
Tôi chạy vào nhà vệ sinh nôn sạch sẽ. Cuối cùng tôi ngẩng đầu vào gương treo trên tường, tôi bắt gặp một người phụ nữ xa lạ, sắc mặt trắng bệnh, hai mắt thâm quầng, ánh mắt đờ đẫn, đầu tóc rối bù ở trong gương.
Tôi chống tay lên bồn rửa mặt, hai chân đứng không vững. Từ Trung Quốc trở về Odessa mới chỉ một tháng, vậy mà tôi dường như già thêm mười tuổi.
Khâu Vĩ đứng bên ngoài gõ cửa: “Triệu Mai! Triệu Mai!”
Tôi hít một hơi sâu, vỗ nước lạnh lên mặt rồi mở cửa đi ra ngoài: “Em không sao”.
Khâu Vĩ đã tỉnh rượu, anh nói: “Cô hãy quên câu nói vớ vẩn của tôi đi. Cậu ấy đối xử với cô thế nào, cô còn rõ hơn tôi đúng không?”
“Thôi khỏi, anh Khâu”. Tôi do dự một lát mới hỏi anh: “Anh còn giấu em một chuyện đúng không?”
“Gì cơ?”
“Lần trước anh vẫn chưa nói hết, tại sao Gia Ngộ lại thả người đó?”
Khâu Vĩ nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ: “Lúc gặp Gia Ngộ sao cô không hỏi thẳng cậu ấy?”
Tôi cười khan một tiếng: “Anh nghĩ với tính cách của anh ấy, anh ấy sẽ nói cho em biết sao?”
Khâu Vĩ cúi đầu, nhìn chai bia một lúc lâu mà không lên tiếng. Sau đó anh đập mạnh xuống bàn, mạnh đến mức cốc bia rung bần bật: “Tại sao ư? Bởi vì tên đó nói với Gia Ngộ muốn viết một bức thư cho con gái hắn. Tên khốn đó nói: Tôn Gia Ngộ, cậu cảm thấy uất ức, bố cậu chết cậu không được gặp mặt lần cuối. Nhưng năm đó vì một chút tiền, cậu ép tôi rời khỏi Trung Quốc, hại tôi tan cửa nát nhà, vợ tôi lấy chồng khác, đến con gái cũng đổi họ. Con gái tôi từ lúc ra đời cho đến bây giờ còn không biết có người bố ruột này. Lúc mẹ tôi chết tôi không ở bên cạnh, bà ấy gọi tên tôi rồi tắc thở, chúng ta phải thanh toán món nợ này như thế nào?”
Tôi cắn mạnh vào đầu ngón tay, cất giọng run run: “Vì lý do đó?”
“Ừ, tên đó còn nói: khi nào cậu gặp con gái tôi thì chuyển lời giúp tôi, bảy năm trước tôi vì bất đắc dĩ mới bỏ rơi nó, bây giờ cũng vì bất đắc dĩ nên không thể nhận con. Cậu hãy nói với con gái tôi, tôi rất nhớ nó. Cậu bảo con gái tôi sau này mỗi khi đến dịp thanh minh và rằm tháng bảy đốt ít tiền giấy cho tôi là được”. Khâu Vĩ bật cười: “Nghe đến đây, Gia Ngộ liền mềm lòng. Cô thử nói xem, có phải đầu óc của cậu ấy có vấn đề hay không?”
“Đúng là có vấn đề”. Tôi cố nhịn để không chảy nước mắt: “Anh ấy cực kỳ có vấn đề, chẳng ai sánh bằng anh ấy”.
“Không sai!” Khâu Vĩ vẫy tay bảo nhân viên phục vụ đưa thêm bia và nâng cốc với tôi: “Nào, chúng ta cạn ly, uống say sẽ quên hết nỗi sầu”.
Một lúc sau Lão Tiền đến nơi, anh ta vội vàng mở miệng: “Hai người gặp Tiểu Tôn có hỏi cậu ấy, chuyện làm ăn cậu ấy tính thế nào? Các mối quan hệ trước đây vẫn có thể tận dụng được đấy”.
Tâm trạng của Khâu Vĩ không tốt nên anh nói rất khó nghe: “Lão Tiền sao phải nóng ruột thế? Anh yên tâm đi, cậu ấy chết, chắc chắn sẽ giao hết cho anh. Anh hãy cố đợi thêm một thời gian đi, sẽ nhanh thôi!”
Lão Tiền ngậm miệng không nói thêm một câu nào nữa.
Những người xung quanh bắt đầu say khướt, không khí quán rượu khiến tôi chán ghét, tôi lập tức đứng dậy rời khỏi nơi đó.






Mấy ngày sau tôi tìm được công việc bán hàng ở chợ “Bảy km”. Chủ quán là người Ôn Châu, ăn nói tương đối lịch sự nhưng sai bảo người khác không khách khí một chút nào. Công việc của tôi bắt đầu từ mười giờ sáng đến sáu giờ chiều, không có ngày chủ nhật và lễ tết. Mỗi ngày tôi phải ở trong quán suốt tám tiếng đồng hồ, đến đi vệ sinh cũng phải chạy thật nhanh.
Tiền lương một tháng là một trăm hai mươi đô la Mỹ, đủ trả tiền thuê nhà tiền điện nước và một ngày ba bữa ăn của tôi.
Bấy giờ là thời điểm nóng nhất của mùa hè, container kín m