XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342841

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2841 lượt.

ì thầm: “Ta thấy lão già đó có vấn đề, nói là khát chết nhưng trán lại đầy mồ hôi, chẳng giống người thiếu nước chút nào, không hiểu định giở quỷ kế gì nữa.”
Tây Lăng Hành gật đầu, “Ta cũng thấy thế, lão không phải là người… không phải một ông lão bình thường.” Lão già vốn thuộc Yêu tộc, linh lực không tệ, tiếc rằng Mộc yêu bản tính sợ lửa, lão cũng vì cứu đám cây cỏ quanh đây mà tới, định dò xem nàng có linh lực hay không, tuy dụng tâm riêng nhưng chẳng có ác ý.
Nhân lúc Xi Vưu đang nghỉ ngơi, Tây Lăng Hành lén bỏ đi, tới Bác Phụ sơn.
Vì địa nhiệt nên quanh Bác Phụ sơn đầy rẫy hiểm nguy, các kẽ nứt trên mặt đất chốc chốc lại phụt khí nóng rực, ở một vài nơi, bề mặt trông có vẻ bằng phẳng nhưng bên dưới có lẽ đã tan chảy cả.
Tây Lăng Hành thận trọng vòng tránh luồng khí nóng phụt lên, chật vật đi về phía Bác Phụ sơn. Nàng vừa nhấc chân phải dợm một bước, chợt một tiếng la thảm vang lên, nàng ngoái lại thấy Xi Vưu đụng phải luồng khí, bị bỏng ngã lăn ra đất, bèn chạy tới đỡ hắn dậy, “Sao ngươi lại đến đây?”
Bỗng nghe sau lưng nổ uỳnh một tiếng, khí nóng ập tới, Tây Lăng Hành lập tức lấy thân mình chắn cho Xi Vưu, xốc hắn nhảy ra ngoài.
Chỗ nàng suýt giẫm xuống khi nãy đã biến thành một cái lỗ sâu hoắm không thấy đáy, hơi nước bốc lên nghi ngút tựa một con rồng lớn xông thẳng lên trời, đến đá tảng cũng nát thành bột mịn.
Tây Lăng Hành toát mồ hôi lạnh, chẳng dám tưởng tượng nếu vừa nãy mình đặt chân xuống thì sẽ ra sao.
Xi Vưu ôm chặt lấy nàng ngượng nghịu nói: “Tây Lăng cô nương, ta chưa kết hôn đâu, nếu cô muốn làm vợ ta, ta phải về hỏi ý mẹ trước đã.”
“Hả?” Đang hoảng hốt, Tây Lăng Hành chẳng hiểu lời hắn nói gì, nhưng thấy mình đè lên người hắn, hai tay còn ôm lấy hắn, nàng liền đỏ mặt đứng dậy, “Ta không phải… Ta cũng vì cứu ngươi thôi. Phải rồi, sao ngươi lại tới đây?”
“Sao cô lại tới đây?” Xi Vưu vặn lại.
“Ta định hủy…” Tây Lăng Hành bực bội, “Ta đang hỏi ngươi mà!”
“Ta cũng đang hỏi cô đó! Cô nói trước đi rồi ta nói!”
Biết tỏng tính ngang ngược của hắn, Tây Lăng Hành liền quay mình bỏ đi, “Ngươi thấy rồi đấy, nơi này nguy hiểm lắm, mau về đi!”
Thận trọng lần từng bước, Tây Lăng Hành cũng đi được một quãng đường, trông thấy một khoảnh đất bùn lỗ chỗ, thăm dò thấy không có gì nguy hiểm, nàng đang định tiến vào lại nghe tiếng la thảm phía sau.
Xi Vưu ôm lấy một bên chân bị phỏng dung nham, vừa đau đớn nhảy dựng lên vừa nghiến răng nghiến lợi vẫy tay với nàng.
“Sao ngươi còn đi theo ta, không sợ chết à?”
“Ai thấy nấy có phần, ta cũng không lấy nhiều đâu, bốn phần là đủ rồi!”
“Thấy cái gì, ngươi muốn chia cái gì chứ?”
“Thì bảo bối đó! Cô lén lén lút lút, thậm thà thậm thụt, còn chẳng phải đi đào của báu sao?”
“Ta đâu có đi đào của báu!”
Xi Vưu lắc đầu đáp, “Chim chết vì mồi người chết vì tiền, ta thông minh lắm, cô đừng hòng lừa!”
Đã tới tận đây rồi, muốn quay về cũng khó, Tây Lăng Hành chẳng biết làm sao, đành đi tiếp, “Ngươi phải bám theo ta, đừng chạy lung tung đấy.”
Xi Vưu gật đầu lia lịa, nắm chặt lấy chéo áo nàng, vẻ mặt căng thẳng.
Vì vướng Xi Vưu lằng nhằng quấy rối nên phải lát sau Tây Lăng Hành mới quay lại khoảnh đất bùn khi nãy được. Nhìn rừng bọt nước vàng nổi lên từ đám đất bùn, Xi Vưu liền hăm hở chạy đến, “Đẹp quá!”
Tây Lăng Hành kéo hắn lại, “Đó là khí độc dưới lòng đất đó!” Nàng thầm hú vía, nếu chẳng phải tên lưu manh kia quấy nhiễu, nàng đã bước vào đó rồi.
Tây Lăng Hành dẫn Xi Vưu đi đường vòng, hết một ngày, cuối cùng cũng tới chân Bác Phụ sơn an toàn.
Hơi nóng bốc lên hừng hực như muốn thiêu chín người. Xi Vưu rên la không ngớt, còn A Hành chỉ nắm chặt tay hắn, ra sức dùng linh lực bao quanh thân thể hắn, mặc bản thân càng lúc càng đuối sức, may sao quần áo khoác trên mình nàng do mẫu thân pha lẫn tơ Băng Tằm vào dệt thành nên mới khắc chế được địa hỏa.
Đi thêm một đoạn, Xi Vưu mặt đã đỏ bừng, khò khè nói, “Ta không đi nổi nữa rồi, cô tự lên núi đào của báu đi, cứ mặc ta, ta đợi cô ở đây.”
“Đã bảo không phải đi đào của báu à!” Để hắn lại đây e rằng chưa tới một tuần trà đã bị hỏa linh ăn mòn, tan thành mây khói. Tây Lăng Hành nghĩ ngợi rồi cởi áo ngoài ra.
Mặc Xi Vưu vùng vằng không chịu mặc đồ con gái, Tây Lăng Hành cứ khoác lên người hắn, vừa choàng vào, hắn đã cảm thấy mát rượi, “Cái gì thế?”
“Ngươi cứ khoác vào đi!” Tây Lăng Hành, gượng cười, linh lực của nàng vốn đã không cao, giờ chẳng còn áo choàng, lại phải lo cho hắn, quả rất nhọc sức.
Xi Vưu vừa đi vừa nhìn Tây Lăng Hành, thấy mặt nàng đỏ bừng, rõ ràng sau khi đưa áo cho hắn nàng càng mệt mỏi hơn.
Đang đi, Xi Vưu chợt mỉm cười ranh mãnh, vừa nhoẻn miệng chân hắn đã bước hụt, ngã khuỵu xuống đất, Tây Lăng Hành định đỡ hắn dậy nhưng chỉ hơi nhúc nhích, hắn đã la toáng lên.
Tây Lăng Hành rờ chân hỏi xem hắn đau chỗ nào nhưng Xi Vưu chỉ rên rỉ, mặt trắng bệch, rõ ràng là không đi nổi nữa.
“Để ta cõng ngươi!” Tây Lăng Hành khom người nói.
Xi Vưu liền chẳng chút khách khí, cười hì hì bám lấy nàng, “Vất vả cho cô rồi!”