Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1343051
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3051 lượt.
ắn, siết chặt.
Mấy gã thiếu niên vẫn theo Vu sư học việc cứ chòng chọc quan sát Xi Vưu rồi xì xào to nhỏ, đùn đẩy nhau mãi mới thấy một tên cả gan cao giọng hỏi Xi Vưu: “Này! Ngươi là ai mà to gan thế, dám ve vãn Tây Lăng Vu nữ của bọn ta? Ngươi có biết đây là tết Khiêu Hoa của Cửu Lê tộc không? Người ngoài muốn tham gia phải có Vu vương đồng ý mới được.”
Xi Vưu cười sảng khoái: “Ta tên Xi Vưu, hơn năm trăm năm trước từng sống trong núi Cửu Lê, đương nhiên có tư cách tham dự tết Khiêu Hoa của Cửu Lê rồi.”
Nghe hắn nói, hết thảy người ở đó đều kinh hoàng ngẩn người ra, gã thiếu niên vừa hỏi run rẩy quỳ sụp xuống, lập tức mọi người cũng lục tục quỳ theo, dập đầu với Xi Vưu.
Xi Vưu lắc đầu quay sang bảo A Hành: “Có biết cũng chẳng làm gì, thôi, mình đi đi!”
Đoạn hắn dắt tay nàng thong dong đi khỏi, thoắt chốc, mọi người ngẩng đầu lên đã thấy khuất bóng hai người.
Nước chảy róc rách, gió thổi hiu hiu. Bầu không tĩnh lặng lấp lánh muôn ngàn vì sao, tựa như đôi mắt người tình long lanh bao điều muốn nói.
A Hành ngồi trên nhà sàn giữa rừng đào, ngẩng đầu ngắm sao trời.
Xi Vưu bưng mấy vò Ca tửu từ trong nhà ra, đưa ống hút cho A Hành, nàng thuận tay nhận lấy uống liền một mạch nửa vò, bắt đầu ngà ngà say.
Xi Vưu ngồi xuống bên cạnh, quàng tay ôm eo A Hành, đoạn tranh lấy ống hút, hớp một ngụm rượu, quay sang mớm vào miệng nàng.
A Hành cười ngượng nghịu tránh né nhưng tránh không khỏi, đành mặc cho bờ môi nóng rãy của hắn in lên môi mình, nhận lấy ngụm rượu hắn mớm. Khác hẳn vẻ ranh mãnh từng trải hàng ngày, lúc này đây tay chân Xi Vưu hết sức lóng ngóng vụng về, càng thể hiện tấm tình chân thành say đắm của hắn.
Niềm khao khát bao năm nay mới trở thành hiện thực, Xi Vưu chỉ nghe thấy tiếng tim đập thình thịch, chẳng rõ là tim mình hay tim A Hành.
Tâm trạng Xi Vưu lên xuống như thủy triều, khi thì ngùn ngụt dục vọng, con dã thú bên trong lồng lộn muốn xông ra, chỉ hận chưa được tan ngay vào thân thể A Hành, lúc lại bình tĩnh mở to mắt nhìn nàng, từ đáy lòng vang lên một giọng nói buồn bực, giận dữ. Cùng với sự biến đổi đó, hắn lúc thì ngấu nghiến hôn nàng, khi lại chần chừ lưỡng lự. Trong khi đó, A Hành vẫn chủ động ôm chặt lấy hắn, nhẹ nhành hôn hắn, thổi bùng ngọn lửa dục vọng của hắn.
Toàn thân Xi Vưu nóng như lửa đốt, luôn miệng thì thầm gọi tên nàng: “A Hành, A Hành, A Hành… nàng bằng lòng thật chứ?”
A Hành không đáp, chỉ cầm tay hắn cởi dây lưng của mình, vạt áo lụa vừa hé ra đã thấy thấp thoáng trong ngọc trắng ngà, con dã thú bên trong Xi Vưu lập tức gầm rú xông ra, đè nghiến nàng xuống.
Xi Vưu vừa ngấu nghiến hôn nàng, vừa giật phăng quần nàng xuống, A Hành không ngừng thì thào tên hắn, “Xi Vưu, Xi Vưu, Xi Vưu…”, những tiếng gọi như ngọn roi của người dạy thú, khơi dậy nhu tình trong lòng Xi Vưu khiến hắn chợt e ngại làm đau nàng, động tác cũng dần dần dịu dàng hơn.
Đóa Trụ Nhan hoa cài trên đầu A Hành cũng bị những luồng linh lực đan xen mà hai người vô tình phóng thích tác động, nở bung ra vô số cánh đào đỏ thắm, phủ ngợp đất trời bằng một trận mưa hoa.
Muôn ngàn cánh đào lả tả trút xuống như mưa, dưới ánh trăng, giữa đám trúc phượng vĩ, trên lan can, hai con người quấn quýt lấy nhau, môi kề má áp, uyển chuyển triền miên.
Những ve vuốt dịu dàng của Xi Vưu tựa ngọn gió xuân tháng Ba hây hẩy lướt qua mình A Hành, mà tấm thân nàng là một đóa hoa bừng nở đón gió, nhưng khi tiến được vào trong nàng, hắn lại càng lúc càng mạnh mẽ, như biển lửa rít gào, như cuồng phong bạo vũ cuốn nàng theo, mỗi lúc A Hành ngỡ rằng sóng đã yên biển đã lặng thì ngay sau đó, một cơn sóng mới lại dấy lên, dấy lên, nhấn chìm nàng. Ý thức của nàng cũng bị cuốn theo từng cơn sóng dữ, cơn sau cao hơn cơn trước, đợt khoái cảm này vừa trào tuôn thì đợt khác lại ập tới, khiến nàng cũng kinh ngạc, chẳng hiểu sao thân thể mình có thể sản sinh ra nhiều khoái cảm đến vậy.
Theo từng cơn sướng khoái, ý thức nàng cũng càng lúc càng bâng khuâng mơ hồ, như bay bổng lên chín tầng mây rồi đột ngột bùng nổ khiến nàng không kìm được tiếng rít, cả người run lên bần bật trước niềm hoan lạc cực cùng.
Xi Vưu ôm chặt lấy nàng, vừa hôn vừa hỏi khẽ: “Thích không?”
A Hành lả người đi, nói chẳng nên lời, chỉ nhoẻn cười hạnh phúc.
Từ trong khe núi nghe văng vẳng tiếng ca vọng lại.
“Chàng là cây lớn đỉnh non, em dây mây vấn vít sườn núi xanh. Chàng cao em thấp vẫn tình, níu chân quấn quýt quanh chàng chàng ơi, chừng nào chàng mệt rã rời, thời em đây mới buông lơi cho chàng…”
Má kề má môi kề môi, ngón tay Xi Vưu vân vê nghịch mấy sợi tóc của nàng, chợt nghe tiếng ca, hắn khẽ bật cười, nụ cười đượm đầy mệt mỏi sau cơn ái ân hoan lạc, khác hẳn vẻ sắc sảo ngạo mạn hôm qua.
A Hành đỏ bừng mặt, “Chàng cười gì thế?”
“Nàng xấu hổ chuyện gì thì ta cười chuyện ấy.” Hắn đan tay vào tay nàng, nhắc lại rành rọt từng chữ: “Cây chết mây còn, còn quấn quýt. Cây còn mây chết chẳng rời nhau!”
A Hành siết chặt tay hắn, “Thật ra ta và Thiếu Hạo không phải như người ta đồn đại đâu, ta và y chỉ vờ làm b