Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343613

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3613 lượt.

ng Ý ra. Lưng Xương Ý bị bỏng nặng, nhưng như một phép lạ, Thanh Dương chẳng hề thương tổn mảy may, chỉ hôn mê vì cạn kiệt linh lực mà thôi.
Nhìn cảnh tượng trước mắt, bọn Chúc Dung, Hậu Thổ, Cộng Công đều lấy làm kinh hãi, chẳng ngờ trong vương tộc vẫn còn tình anh em khăng khít nhường kia.
Thiếu Hạo vừa lấy nước ngăn lửa mỉm cười nhìn khắp lượt mọi người: “Bốn đại cao thủ Thần Nông đều ở đây, quả là náo nhiệt!”
Nước vốn là khắc tinh của lửa, thêm vào đó linh lực của Thiếu Hạo lại vượt trội hơn, nghĩ vậy Chúc Dung không khỏi chột dạ, nhưng vẫn gượng cười đáp: “Không ngờ Thiếu Hạo lại rình sẵn dưới hồ, đúng là khiến người ta kinh ngạc.”
Thiếu Hạo cười: “Xá đệ vô dụng, lỡ tay làm bị thương tại hạ, ba ngày trước tại hạ đã ở dưới hồ này trị thương rồi, chính các vị quấy rầy tại hạ chứ không phải tại hạ cố ý rình mò đâu nhé.”
Y ngang nhiên thừa nhận mình bị thương, còn chỉ rõ đã trị thương ba ngày nay, càng khiến Chúc Dung thêm phần sợ sệt, nhưng hắn vẫn tiếc rẻ cơ hội hiếm hoi trước mắt. Tính ra nếu bốn người bọn hắn đồng tâm hợp lực lại cũng chẳng ngán gì Thiếu Hạo, nhưng Xi Vưu vốn ngông cuồng ngạo mạn, nào chịu nghe hắn sai khiến, Hậu Thổ bề ngoài hòa nhã mà bên trong âm hiểm, chẳng trông cậy được gì, chỉ dựa vào một mình tên ngốc Cộng Công thì không ăn thua.
Lỡ như Thiếu Hạo đả thương hắn, liệu Xi Vưu và Hậu Thổ có trở mặt thành thù, giết chết hắn không?
Chúc Dung đắn đo giây lát rồi thu linh lực lại, quay sang nói với Thiếu Hạo: “Nể mặt điện hạ, ta tha mạng Hiên Viên Thanh Dương đó.”
“Đa tạ.” Thiếu Hạo tươi cười tạ ơn, thật ra lần này y trúng thương rất nặng, lại bị Thanh Dương liên tục quấy nhiễu cản trở việc trị thương, hiện giờ, y vốn chẳng thể thắng nổi Chúc Dung.
“Vậy chúng ta xin cáo từ, các vị, hẹn ngày sau gặp lại.” Thiếu Hạo cười cười ôm quyền chào từ biệt khắp lượt.
Thiếu Hạo cứu tỉnh Thanh Dương, Chu Du đỡ Thanh Dương lên lưng Trùng Minh điểu, A Hành ôm Xương Ý cưỡi A Tệ, còn Thiếu Hạo đứng trên lưng Huyền điểu, chuẩn bị lên đường.
“Khoan đã!”
Xi Vưu đột nhiên tiến lại, vừa tung vừa hứng hai mảnh Hà Đồ Lạc Thư trong tay, ánh mắt mọi người cũng dán chặt vào đó, hết trợn mắt lên lại cụp mắt xuống nhìn theo hai nửa trứng ngọc.
“Thanh Dương, Thiếu Hạo, ta muốn đem cái này đổi lấy một thứ của các ngươi.”
Thanh Dương cùng Thiếu Hạo đồng thanh hỏi: “Đổi lấy thứ gì?”
Chúc Dung cùng Cộng Công đồng thanh phản đối: “Không được!”
Hậu Thổ làm thinh, chỉ âm thầm vận linh lực.
Xi Vưu cười cười chỉ A Hành: “Cô ta!”
Chúc Dung không nhịn nổi ngoác miệng chửi: “Đồ điên, ngươi tưởng một mình ngươi đoạt được Hà Đồ Lạc Thư đấy phỏng, nếu không có chúng ta, ngươi nghĩ mình có đoạt được không?” Xi Vưu chẳng buồn để ý đến hắn, chỉ chăm chú nhìn Thanh Dương và Thiếu Hạo: “Ta muốn mời vương tử phi tới Thần Nông chơi vài ngày, không biết ý hai vị thế nào?”
Thanh Dương và Thiếu Hạo đều lặng yên không đáp.
A Hành lạnh từ trong lòng lạnh ra, cả người run lẩy bẩy, nụ cười của Xi Vưu tàn nhẫn làm sao, hắn vốn không cần nàng, hắn chỉ muốn nàng tận mắt thấy mình còn không bằng một món đồ trong mắt Đại ca và phu quân, mà thảm hại nhất là – nàng quả thật không bằng một món đồ!
Xi Vưu bẻ trứng ngọc làm đôi cho Thiếu Hạo và Thanh Dương nhìn, “Địa thế núi sông, khí hậu các nơi trong thiên hạ đều nằm cả ở đây, nếu hai người đồng ý thì mỗi người nhận lấy một nửa, nếu chỉ một người đồng ý thì ta sẽ giao luôn hai nửa cho kẻ đó.”
Xi Vưu vô cùng nham hiểm xảo trá, chỉ mấy câu đã ép Thiếu Hạo và Thanh Dương vào thế đối địch nhau. Thanh Dương và Thiếu Hạo thừa biết quỷ kế của hắn, nhưng không thể không theo, liền đưa mắt nhìn đối phương vẻ đề phòng, ánh mắt vừa chạm nhau đã lập tức ngoảnh đi.
Xi Vưu đứng ngoài khoái trá quan sát vẻ mặt Thiếu Hạo và Thanh Dương, hệt như mèo vờn chuột.
Đột nhiên A Hành lên tiếng: “Đủ rồi, ta sẽ đi theo ngươi!”
Dứt lời nàng ôm Xương Ý tới trước mặt Thanh Dương: “Nếu không đoạt được Hà Đồ Lạc Thư thì lấy gì giao nộp cho phụ vương, Đại ca cứ để muội theo Xi Vưu tới Thần Nông một chuyến.”
A Hành một mực tươi cười như thể chứng minh chuyện này do mình nàng quyết định chứ không phải bị Thanh Dương đem ra làm vật trao đổi. Nhìn gương mặt tươi cười của nàng, Thiếu Hạo càng hiểu rõ những suy tư ẩn sau nụ cười tươi tắn ấy, dường như nàng nghĩ chỉ cần giữ được nụ cười đó thì có thể gắng gượng chống đỡ hết thảy.
Tận mắt thấy A Hành đi về phía Xi Vưu, Thiếu Hạo bỗng buột miệng gọi: “A Hành!”
Nghe y gọi, A Hành dừng bước, ngỡ ngàng ngoảnh lại.
Trong đêm, đôi mắt nàng lấp lánh như hai vì sao sáng khiến Thiếu Hạo liên tưởng tới những ánh sao bềnh bồng trên sóng nước Cao Tân – những ánh sao mà y phải dốc lòng bảo vệ.
Lời ra đến đầu lưỡi lại bị nuốt xuống, bất lực cùng khổ tâm đắng nghét trong miệng càng làm nụ cười của y thêm vẻ dịu dàng: “Dọc đường nhớ giữ gìn, mấy ngày nữa ta sẽ phái thị vệ tới đón nàng.”
A Hành nhoẻn cười đáp lại, vừa cười vừa ngoảnh đầu đi, rảo chân bước tới bên cạnh Xi Vưu.
Xi Vưu giơ cả hai tay lên, hai mảnh t