Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343112

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3112 lượt.

nàng. A Hành tựa vào người y, không hề cự tuyệt.
Thiếu Hạo vòng tay ôm chặt lấy A Hành, thì thầm thề với nàng lời thề trang trọng nhất trong đời: “Ta không chỉ muốn một vị vương tử phi, mà còn muốn nàng một lòng một dạ làm vợ ta suốt đời suốt kiếp này.”
A Hành run bắn cả người, toan ngẩng lên nói gì đó nhưng bị Thiếu Hạo ngăn lại, “Đừng nói gì cả, ta không muốn nghe gì hết, nàng chỉ cần nhớ lấy lời thề của ta là đủ.”
A Hành cảm nhận được bàn tay y khẽ run rẩy như một lời khẩn cầu thầm lặng, hồi lâu, nàng ngả đầu vào vai y, từ từ nhắm nghiền mắt.
Hỏa minh châu treo trong sơn đình tỏa ánh hồng rực rỡ, rọi sáng cho Thiếu Hạo và A Hành, bóng hai người hắt lên vách núi đối diện, má tựa vai kề, vô cùng thân mật âu yếm.
Xi Vưu tựa lưng vào vách núi, bám chặt lấy dây leo, treo mình lơ lửng trên không, vừa khéo đối diện với hai cái bóng trên vách.
Sắc mặt hắn tái mét, cặp mắt trân trân dán vào hai bóng người kề cận nhau trên vách núi, gió núi lồng lộn thổi, dây leo đu đưa khiến thân hình hắn lắc lư theo, hệt như một chiếc lá khô trơ trọi lay lắt trên cành, chỉ chực buông mình theo gió.






Trời Dẫu Có Già, Tình Chẳng Đổi
Đối với đàn ông, dù là kẻ bình phàm hay người vĩ đại đều hạnh phúc vô vàn khi thấy bản thân có thể đem lại nụ cười cho người mình yêu thương nhất, hạnh phúc ấy nồng nàn tới nỗi trở thành niềm kiêu hãnh của anh ta. Công danh lợi lộc có đáng gì đâu chứ? Có thể đem lại nụ cười thật sự cho một người mới là việc khó nhất trên đời!
Xi Vưu bi thương nhìn hai bóng người tựa vào nhau trên vách núi.
Lúc này hai đại cao thủ Thanh Dương, Thiếu Hạo đều có mặt trên Triêu Vân phong, nếu đổi lại là kẻ khác, bản thân đang trọng thương chưa khỏi, ắt sẽ thấy khó mà lui, từ từ tìm phương cách khác, nhưng tính tình Xi Vưu xưa nay chỉ biết lao thẳng tới trước, đời nào chịu chừa chỗ quay đầu.
Vẻ bi thương trong mắt hắn dần chuyển thành tàn nhẫn, hắn đột ngột túm lấy dây leo tung người đu lên, vung đao chém về phía Thiếu Hạo.
Con rồng húc mạnh vào lưng Xi Vưu, đẩy hắn rớt xuống vách núi, cả A Hành cũng rớt xuống theo.
“Á!!!!!!!!!!”
A Hành thét lên, níu chặt lấy Xi Vưu theo phản xạ, gió rít ù ù bên tai nàng, mai tóc nàng xõa tung, vướng cả tầm mắt.
Trong khoảnh khắc đó, hai người cùng rơi thẳng xuống vách đá cao vạn trượng hệt một ánh sao sa, sinh mệnh họ đã gắn liền với nhau, thế giới của nàng chỉ còn lại mình hắn, nàng không thể không dựa vào hắn.
A Hành trừng mắt nhìn Xi Vưu đầy oán hận: “Buông ta ra!”
Sau lưng vừa trúng một chưởng của Thiếu Hạo, trước ngực còn phải ôm A Hành nóng như hòn than, Xi Vưu nghiến răng ken két vì đau đớn nhưng vẫn không thôi cợt nhả: “Ta không buông đấy, cô có giết ta ta cũng không buông!”
Thấy A Hành rớt xuống vách núi, Thiếu Hạo lập tức nhảy lên lưng Huyền điểu đuổi theo.
Mắt thấy Xi Vưu và A Hành sắp rơi xuống đất tan xương nát thịt, đột nhiên Xi Vưu huýt lên lanh lảnh, Tiêu Dao từ đáy sơn cốc bay vù lên, đỡ lấy hai người, lượn quanh một vòng rồi bay vút đi, Xi Vưu phá lên cười đắc ý, nhanh miệng làm mặt quỷ trêu y.
Tiêu Dao vừa vỗ cánh đã bay vụt đi, Huyền điểu không cách nào đuổi kịp, Thiếu Hạo chỉ còn biết ngây người nhìn bầu trời thăm thẳm, gió đêm lành lạnh xua mây núi sương khe tụ tụ tan tan, hơi ấm của A Hành còn vương vấn nơi đầu ngón tay, vậy mà y lại để nàng tuột khỏi mình lần nữa.
Tâm tư Thiếu Hạo rối như tơ vò, y thừa sức phái thủ hạ đi khắp nơi tìm kiếm A Hành, nhưng y dám làm thế ư? Giữa muôn mối bi thương ngổn ngang trong lòng, y lại thấy có phần ngưỡng mộ Xi Vưu. Dường như tất cả nam nhân trên đời này đều khao khát được ngông cuồng phóng túng, thả sức làm theo ý mình, bất chấp ánh mắt người đời như hắn đây?
Tiêu Dao bay nhanh hơn hai trăm năm trước nhiều, chưa tới một tuần trà, bọn họ đã tiến vào địa giới Thần Nông, Tiêu Dao cũng dần dần chậm lại, sà xuống, cuối cùng dừng ở Cửu Lê.
“Buông ta ra!” A Hành vùng vẫy kịch liệt, chỉ mong thoát khỏi Xi Vưu.
Hắn liền nhanh nhẹn rút ra một sợi gân rồng, cột chết tay trái mình lại với tay phải nàng, kiên quyết nói: “Khi nào cô nhớ lại mọi chuyện về ta ta mới cởi dây.”
A Hành giận dữ quát lên: “Nếu cả đời không nhớ ra thì sao?”
“Thì hai ta cứ như vậy cả đời.”
Nói rồi hắn lôi xềnh xệch nàng đi.
Giữa chốn rừng sâu núi thẳm xa cách hồng trần này, dường như hai trăm năm đằng đẵng chẳng là gì cả, mọi thứ vẫn y hệt khi xưa.
Căn nhà bên bụi trúc phượng vĩ vẫn chẳng hề thay đổi, mấy chú chim nhỏ ríu ran nhảy nhót ngoài lan can.
Tế Thiên đài bằng đá trắng vẫn được đám vu sư ngày ngày bảo hộ, thanh khiết như mới, chẳng vướng bụi trần, những chiếc chuông gió bằng xương thú treo quanh đó, cái trắng toát, cái ngả vàng, mỗi khi có gió lại tinh tang khe khẽ.
Xung quanh đài tế trồng rặt những đào, lá xanh mơn mởn. Hai trăm năm trước, nơi này chưa nhiều đào như bây giờ, xem ra những gốc đào ở đây đa phần mới được trồng trong khoảng hai trăm năm nay.
Xi Vưu đẩy cửa nhà sàn, kéo nàng lê