XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1343132

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3132 lượt.

Ngu uyên, nơi mặt trời lặn, Quy khư, ngàn vạn con nước đổ về và Ngọc sơn, nơi hội tụ ngọc linh – bốn thánh địa này tuy người thường khó mà đến được, nhưng dù hung hiểm như Ngu uyên cũng có người bôn ba tới tận nơi, duy chỉ có Bắc Minh và Nam Minh, được gọi là hai đầu trời đất chưa ai đặt chân đến, chỉ nghe nói hai chỗ đó được gọi là Nam Bắc Minh, nơi cực Nam và cực Bắc hợp lại làm một, càng chẳng hiểu sao rõ ràng một ở cực Nam, một ở cực Bắc mà lại gọi là Nam Bắc hợp nhất.
Tiêu Dao quẫy đuôi, té nước vào mặt Xi Vưu như oán trách: Nếu chẳng phải vì cứu ngươi, đời nào ta chịu mang thứ dơ bẩn như ngươi về nhà.
Xi Vưu phá lên cười sằng sặc, cười mãi cười mãi, đột nhiên hắn sực nhớ lại những chuyện đã xảy ra.
Du Võng chết rồi!
Chính Hoàng Đế giết chết Du Võng!
Trong cơn cuồng nộ, hắn đã giết chết Hoàng Đế!
A Hành… nàng chắc đã biết cả rồi, giờ nàng có khỏe không?
Xi Vưu thầm thở dài, nhắm nghiền mắt, những hình ảnh chập chờn đứt quãng cứ xẹt qua xẹt lại trong đầu.
Dường như hắn thấy có đến hai vị Hoàng Đế, nghe tiếng A Hành thét lên, hắn nảy đom đóm mắt, thoáng thấy A Hành bay vụt về phía mình, vẻ mặt đau đớn tột cùng… rốt cuộc cái gì là thật, cái gì là mơ?
Xi Vưu mở trừng mắt, toan gượng dậy, liền bị Tiêu Dao hậm hực quật đuôi vào mặt.
Hắn khó nhọc lên tiếng: “Ta phải về.”
Tiêu Dao lập tức há miệng phun ra vô số bong bóng nước, trông như thể chạm vào là vỡ, nào ngờ chúng lại khóa chặt tay của Xi Vưu dính vào mặt nước, bất kể hắn vùng vẫy ra sao cũng không làm vỡ nổi. Rõ ràng đây là địa bàn của Tiêu Dao, ở đây, Tiêu Dao mới là lão đại.
Cứng không được, Xi Vưu bèn đổi sang mềm, dịu giọng nài nỉ: “Tiêu Dao, nếu ta lỡ tay giết chết Hoàng Đế, nhất định A Hành sẽ rất đau lòng, ta phải đi an ủi nàng. Còn nếu không phải ta giết lão thì các huynh đệ của ta hẳn đang ác chiến với lão, ta không thể để họ chiến đấu một mình được.”
Tiêu Dao vừa tung tẩy bơi vừa phun bong bóng nô giỡn, chẳng buồn để ý đến Xi Vưu. Dù sao nó không phải là A Tệ ngốc nghếch để Xi Vưu quay như dế.
Xi Vưu lại nói: “Năm xưa chúng ta cắt máu ăn thề, mày cũng ở đó kia mà, bọn họ không phụ ta, ta há lại phụ họ hay sao? Mày tưởng mấy cái bong bóng ấy trói được ta à? Dẫu có phải bò, ta cũng quyết quay trở về!” Tiêu Dao nghe nói chỉ quẩy đuôi bơi ra xa, từ nhỏ, nó bị Xi Vưu dọa dẫm đã quen, cứng mềm gì đều không ăn thua.
“A, phải rồi! Ta vừa nhớ ra, hồi đó cắt máu ăn thề, ta cũng trích ở chân mày vài giọt máu đấy, giờ mày lại định làm giống đại bàng bội tín bạc nghĩa à?”
Tiêu Dao quay ngoắt lại, trợn trừng đôi mắt cá nhìn Xi Vưu, hồi đó nó thấy hay hay nên chen vào góp vui thôi mà, không tính!
Xi Vưu cười ranh mãnh “Mặc kệ!Mày chích máu rồi, cũng uống rượu rồi, không được lật lọng!”
Tiêu Dao phì phì phun ra một chuỗi bong bóng nước rồi lặng yên ngẫm nghĩ, lát sau, nó vẫy vẫy đuôi.
Xi Vưu hiểu ý Tiêu Dao, nó muốn nói thể trạng Xi Vưu phải nghỉ ngơi một thời gian nữa mới được.
Tiêu Dao lặn xuống đáy nước, không nổi lên nữa.
Xi Vưu hiểu Tiêu Dao đã quyết định thì đừng hòng thay đổi, hắn chỉ có thể tranh thủ thời gian dưỡng thương cho mau khỏe lại mà thôi.
Vừa toan nhập định trị thương, hắn sực nhớ ra một chuyện, liền vọt miệng hỏi: “Tiêu Dao, ta hôn mê bao lâu rồi?”
Lâu thật là lâu, vẫn không thấy Tiêu Dao trả lời, có lẽ là tính không ra. Đối với chúng, thời gian chẳng có ý nghĩa gì cả.
Xi Vưu đổi sang hỏi bằng cách khác: “Mày bay đến sườn núi phía Bắc đại hoang, bẻ một cành đào về đây cho ta. Nhanh lên nhanh lên, quan trọng lắm đó!”
Tiêu Dao nghĩ là trò chơi bèn vọt lên khỏi mặt nước, biến thành đại bàng, nháy mắt đã mất hút. Hồi lâu, nó ngậm một cành đào đang kết nụ bay về.
Vùng núi phía Bắc khí hậu lạnh lẽo vậy mà hoa đào đã bắt đầu kết nụ, chắc hẳn ở Trung nguyên bây giờ đang là tiết hoa đào nở rộ, hắn đã ngủ ròng rã một năm trời.
Xi Vưu nghiêm mặt bảo Tiêu Dao: “Thả ta ra đi, ta phải về gặp A Hành.”
Tiêu Dao trố mắt nhìn hắn như muốn hỏi: Ngươi muốn chết hả?
“Thả ta ra!”
Tiêu Dao thở hồng hộc, trợn mắt nhìn Xi Vưu, bất động.
Xi Vưu không buồn nhiều lời, chỉ nghiến răng gắng bức máu trong tim ra, chẳng nề dùng thọ mạng đổi lấy sức mạnh, phá vỡ trói buộc của Tiêu Dao. Thấy vậy, Tiêu Dao vừa giận dữ đập cánh phành phạch, vừa rít lên với hắn: Ta không chở ngươi về, ngươi có phá vỡ trói buộc cũng công cốc!
Xi Vưu bập bềnh nổi trên mặt nước, nhanh nhẹn rạch tay mình, nhúng cành đào Tiêu Dao vừa bẻ vào máu tươi rồi hóa phép biến nó thành một con chim, cắn đầu lưỡi phun tinh huyết lên cành đào, dùng một trăm năm thọ mạng để biến cành đào kia thành một con chim.
Tiêu Dao nín bặt, trợn mắt kinh hoàng nhìn Xi Vưu, nó quên khuấy rằng hắn vốn là kẻ liều mạng, nói được làm được.
Xi Vưu cưỡi lên lưng chim, ngoảnh lại cười với Tiêu Dao: “Ta biết mày lo cho ta, nhưng ta đã hẹn với A Hành, dưới cội hoa đào, không gặp không về, thất hẹn hai lần rồi, nhất định không thể thêm một lần thứ ba nữa.”
Chú chim cõng Xi Vưu bay thẳng về hướng Nam.
Tiêu Dao ngây ra nhìn sững