Bắt Lấy Người Đàn Ông Lạnh Lùng
Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1343079
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3079 lượt.
cha y vậy.
Trung Dung cao giọng chỉ trích y bất hiếu trước mặt mọi người, Thiếu Hạo cũng làm thinh không đáp, chỉ lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn rồi quay người đi.
Tuy không để lộ vẻ buồn thương nhưng thân thể Thiếu Hạo lại phản ánh rõ rệt nội tâm, người y chẳng mấy chốc mà xọp hẳn đi, vương bào mới đây còn vừa vặn, giờ khoác lên đã thấy rộng thùnh thình.
Trong mắt quần thần và dân chúng, Thiếu Hạo luôn là bậc quân tử khiêm tốn ôn hòa như ngọc, nhưng dần dà, bọn họ nhận ra y đã thay đổi, tựa hồ cùng với sự gầy mòn của thân thể, bản tính ôn hòa ấm áp của y cũng biến mất luôn.
Y càng lúc càng kiệm lời, hành động cũng mỗi lúc một thêm tàn khốc. Sau một trăm ngày Tuấn Đế, Thiếu Hạo liền lột bỏ tước vị của Trung Dung, biếm y ra một hòn đảo chơ vơ ngoài biển, tuy phong cảnh đẹp như tranh nhưng bốn bề đều là đại dương mênh mông, cách xa đất liền, cũng xem như một hình thức giam lỏng vậy. Yến Long bị phế làm dân thường, lột bỏ Thần tịch, mấy vị vương tử khác cũng kẻ bị biếm người bị đày. Đám võ tướng tích cực xúi giục Trung Dung làm phản đều đem ra lăng trì xử tử. Các triều thần dám mở miệng cầu xin cho họ cũng bị phạt nặng.
Chẳnh một ai dám kề vai sát cánh cùng Thiếu Hạo, chẳng một ai dám nhìn thẳng vào mắt y khi nói chuyện, chẳng một ai dám chất vấn mệnh lệnh y ban, cũng chẳng một ai dám lén lút hội họp bàn mưu lật đổ y nữa.
Thiếu Hạo không còn rèn sắt, cất rượu, cũng thôi hẳn gảy đàn, y không ham nữ sắc, chẳng mê ca múa, càng chẳng thích rong chơi, tựa hồ không có bất cứ thú tiêu khiển nào, suốt ngày chỉ vùi đầu vào công việc. Cách thư giãn duy nhất của y là mỗ khi mệt nhoài lại một mình cưỡi Huyền điểu bay đi ngắm đèn lửa vạn nhà trên khắp Cao Tân, chẳng ai hiểu y lấy đâu ra sở thích quái lạ này.
Dần dà mọi người cũng quên mất Thiếu Hạo ngày cũ ra sao, chỉ nhớ được một Thiếu Hạo kiệm lời ít nói, ánh mắt lạnh băng, vẻ mặt âm trầm, thân thể gầy đét mà ngạo nghễ khắc nghiệt như núi cao vạn trượng, khiến ai nấy đều khiếp sợ từ tận đáy lòng.
Thế Gian Khó Vẹn Cả Đôi Đàng
A Hành định đón lấy Tiểu Yêu, nào ngờ Xi Vưu một tay bồng Tiểu Yêu, tay kia nắm chặt lấy nàng, “Đi với ta đi!”
A Hành bị Xi Vưu nắm chặt, đau buốt đến tận xương. Hắn một tay ôm con gái, một tay nắm tay nàng, cả nhà ba người ở bên nhau. Chỉ cần khẽ lật tay lại thôi, nàng sẽ có thể nắm lấy tay hắn, theo hắn tiêu dao khắp trời cao đất rộng.
Dưới sự hối thúc năm lần bảy lượt của Hoàng Đế, khi gió thu nhuộm vàng rực những cánh rừng, hai tộc Hiên Viên và Thần Nông đã công bố ngày thành hôn của Hiên Viên Thanh Dương và Thần Nông Vân Tang. Vì Thanh Dương trọng thương chưa khỏi, còn đang phải bế quan trị thương dưới đáy nước Quy khư nên Hoàng Đế quyết định để Xương Ý thay anh trai làm lễ cưới.
Tuấn Đế Thiếu Hạo phái Quý Ly đem lễ vật trọng hậu tới chúc mừng, đi theo còn có cả Cao Tân vương phi Hiên Viên Bạt và vương cơ Cao Tân Cửu Dao.
Xương Ý than, “Muội nuôi con gái kiểu gì thế, sao chẳng giống muội tí nào cả?”
A Hành dở khóc dở cười, “Chuyên Húc mới là không giống huynh đó! Hồi nhỏ thứ gì huynh chẳng nhường cho muội! Trên đường đến đây, muội còn xuýt xoa liệt kê những điểm tốt của việc có ca ca cho Tiểu Yêu nghe nữa kìa.”
Tiểu Yêu quệt nước mắt ré lên: “Con không thèm có ca ca đâu!”
Chuyên Húc liền dúi cho cô bé một cái: “Ai thèm ngươi hả?”
Tiểu Yêu nào chịu lép, liền ra sức quật lại, Luy Tổ mỗi tay nắm một đứa nhưng không sao giữ nổi, hai đứa nhóc lại lao vào quần nhau.
“Dừng tay hết đi!” Xương Phó quát lớn, lấy uy phong tộc trưởng kéo hai đứa nhóc ra, đét cho mỗi đứa một phát vào mông, “Ai còn đánh nữa sẽ không được tham gia hôn lễ của Đại bá!” Chuyên Húc không sợ bà, chẳng sợ cha, chỉ riêng mẹ là còn có phần kiêng dè, Tiểu Yêu cũng thấy bác dâu không giận mà oai, so ra lại đáng sợ hơn cả mẹ mình. Hai đứa nhóc không dám động thủ nữa, nhưng vẫn hằm hè nhìn nhau, rồi đột nhiên cùng sực tỉnh, vội chạy nhào lại bên Luy Tổ, đứa ôm chân, đứa nắm tay, “Bà nội, bà nội ơi!” “Bà ngoại, bà ngoại!”, tranh nhau đòi bà chiều chuộng, chỉ sợ Luy Tổ cưng đứa kia hơn mình.
Xương Ý và A Hành bất lực nhìn nhau, phì một tiếng phá lên cười.
Vú già đứng bên lắc đầu cười, than thở: “Chẳng biết con Đại điện hạ sinh ra tính tình sẽ thế nào nữa đây, tới chừng đó ba đứa nhỏ tụ lại phá phách, e rằng đến nắm xương già của chúng tôi cũng bị tháo rời ra mất.”
Xương Ý và A Hành ngưng bặt tiếng cười, Luy Tổ cũng sa sầm mặt, liền áp tải hai đứa nhỏ đi rửa mặt thay đồ.
Đợi Luy Tổ đi rồi, A Hành mới thầm hỏi Xương Phó: “Năm xưa Thiếu Hạo biến thành Đại ca dưới đáy nước Quy khư, tẩu có nhận ra không?”
Xương Phó lắc đầu, “Giống y như tạc.”
A Hành đáp: “Muội cũng thấy giống y như tạc, hiển nhiên tâm phúc do phụ vương phái đi không nhận thấy có gì khác lạ nên phụ vương chẳng nghi ngờ gì, có điều hình như phản ứng của mẫu hậu có phần không ổn.”
“Trong mắt người mẹ nào cũng vậy, hôn lễ của con trai luôn là đại sự hàng đầu, vậy mà Đại ca lại bị trọ