Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1343004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3004 lượt.
cõng nặng như vậy, dù là đại bàng chao liệng chín tầng trời cũng chịu không thấu.
Trên Trạch Châu thành lâu đông nghẹt người, ai nấy đều nhìn về phía Đông Nam, cười cười nói nói, vừa tò mò vừa thắc mắc, không hiểu tại sao núi lửa lại đột nhiên bùng nổ.
Vũ Sư nghi hoặc hỏi Xi Vưu: “Đó là địa bàn của Chúc Dung mà, chẳng phải hắn đã đầu hàng rồi ư?”
Xi Vưu lắc đầu: “Chúc Dung lấy thân mình làm trận nhãn, dẫn phát cho núi lửa bùng nổ, quyết tử cùng quân đội Hiên Viên.”
Tiếng cười nói lập tức ngưng bặt, tất cả mọi người đếu biến sắc, Si, thuộc hạ của Phong Bá khẽ nói: “Thật không ngờ, Hậu Thổ được người người kính trọng lại đầu hàng Hoàng Đế, trong khi Chúc Dung lại bị miệt thị là đê tiện tiểu nhân lại thà chết không hàng.”
Vũ Sư nhìn về phía Đông Nam, không nói nửa lời, chỉ lặng lẽ cởi chiếc mũ trên đầu ra. Thì ra những kẻ ti tiện hèn hạ cũng có tôn nghiêm của riêng mình, những kẻ bỉ ổi vô sỉ cũng có vinh dự của riêng mình!
Phong Bá, Si, Mị, Võng, Lượng… tất cả mọi người đều ngả mũ, trang nghiêm lặng lẽ từ biệt Chúc Dung.
A Hành ôm lấy Xương Phó, cưỡi lên lưng A Tệ, chuẩn bị lên đường.
Vừa nãy chỉ lo chạy trốn, A Hành lại cố ý che giấu nên Xi Vưu không phát hiện ra, giờ mới để ý thấy ngón út bàn tay trái nàng đã cụt tận gốc.
“Là kẻ nào gây ra?” Xi Vưu vừa xót xa vừa giận dữ.
“Tự ta.” A Hành bình thản đáp.
“Tại sao?” Xi Vưu nắm chặt tay nàng.
“Ta phải đi đây.” A Hành từ từ rút tay ra.
Xi Vưu định nói gì đó, nhưng chẳng thốt nổi nên lời. Hắn còn có thể nói gì đây? Xương Ý chết vì Chúc Dung, nhưng các huynh đệ thuộc hạ của hắn lại cung kính ngả mũ mặc niệm Chúc Dung ngay trên đầu thành.
Dạo mới gặp A Hành, hắn cứ ngỡ rằng chỉ cần mình đủ mạnh thì trên đời chẳng có chuyện gì không thể làm được cả, nhưng giờ đây, linh lực của hắn càng lúc càng mạnh lên, thuộc hạ dưới quyền cũng mỗi lúc một nhiều, hắn lại cảm thấy càng lúc càng bất lực.
Cũng như hiện giờ, dù linh lực của hắn có mạnh đến đâu cũng không thể nắm được bàn tay A Hành, đành nhẹ nhàng buông nàng ra.
A Hành vỗ nhẹ lên mình A Tệ, A Tệ liền cất cánh bay vút lên.
Biết không giữ được nhưng Xi Vưu vẫn không nhịn được mà đuổi theo bóng nàng, cứ thế chạy dọc theo tường thành, tựa hồ làm vậy có thể gần nàng hơn một chút. Tiếc rằng độ dài tường thành có hạn, cuối cùng hắn cũng chạy đến đầu bên kia thành lâu, chỉ có thể nhìn theo bóng nàng mỗi lúc một xa, rồi biến mất trong bóng chiều.
Ráng đỏ mây trời, ánh vàng lấp loáng, xán lạn huy hoàng, đẹp khôn tả xiết, nhưng trong mắt Xi Vưu chẳng khác nào dòng dung nham đỏ rực tuôn trào, hủy hoại tất cả.
Dung nham đỏ rực ấy, tựa như máu đỏ, chảy tràn khắp núi rừng, cũng chảy tràn khắp trái tim A Hành.
Hẹn Thề Sinh Tử Mãi Bên Nhau[1'>
[1'> Trích trong bài Kích cổ (Gióng trống) trong Kinh Thi (ND)
Tòa cung điện này dựng nên vì Đồng Ngư, nhưng cả ngàn năm nay, ông chưa hề cùng Đồng Ngư sánh vai ngắm nhìn trăng sáng, ông đã không còn là ông năm ấy, nàng cũng không còn là nàng khi xưa, sánh vai cùng ngồi còn ý nghĩa gì nữa chứ. Có điều, chẳng rõ tại sao, sau một ngày mệt mỏi, ông luôn thích nằm dài ở đây, ngắm nhìn trăng sáng, dưới ánh trăng mờ ảo ấy, có ông một thời trẻ trung sôi nổi, còn có cả một thiếu nữ có thể làm chứng cho thời niên thiếu sôi nổi của ông. Có điều thời gian đằng đẵng xóa nhòa tất cả, ông đã chẳng còn phân rõ được người con gái mình nhung nhớ là ai, là cô gái yểu điệu run lên trong lòng ông, hay nàng thiếu nữ ngạo nghễ băng qua ánh trăng vằng vặc bước đến trước mặt ông, hay đều không phải?
A Tệ kêu lên một tiếng, nhắc A Hành rằng đã đến Triêu Vân phong.
A Hành lòng như dao cắt, chẳng còn dũng khí nào bước vào Triêu Vân điện, nhưng tin Chúc Dung và Xương Ý cùng chết chẳng bao lâu sẽ truyền khắp đại hoang, nàng không muốn để kẻ khác thông báo tin này cho mẹ. Nếu phải báo, chi bằng để nàng chính miệng báo với bà.
A Hành nghẹn ngào, nói chẳng nên lời, chỉ có thể gật đầu. Luy Tổ mỉm cười, “Giỏi lắm, giống như ông ngoại nó vậy!”
“Mẹ!” A Hành nắm lấy tay bà, “Nếu mẹ đau lòng thì cứ khóc đi!”
Luy Tổ xoa đầu A Hành, dung nhan khô héo, thân tình tiều tụy, chỉ có đôi mắt là sáng rỡ, dường như tất cả sức lực còn lại đều kết tinh trong mắt, “Con ở đây trông chừng Xương Phó, tính nó cương cường, cứng quá thì dễ gãy, để ta đi thăm Chuyên Húc. Ta không muốn nó nghe ngóng tin cha nó từ miệng người khác, cha nó đã hy sinh anh dũng, phải đường đường chính chính nói cho nó biết.”
Luy Tổ cẩn thận gấp manh áo của Xương Ý lại, đặt bên gối Xương Phó rồi loạng choạng bước ra ngoài, ra đến rừng dâu, bà kéo tay Chuyên Húc, “Bà nội có chuyện muốn nói với cháu.”
Một già một trẻ lững thững thả bộ trong rừng dâu. Bước chân Luy Tổ loạng choạng, lưng còng gập xuống, nhưng bà vẫn là chỗ dựa tinh thần của tất cả đám trẻ.
“Xương Ý!”
Xương Phó vừa tỉnh giấc liền kêu thét lên, giơ tay ra chụp, nhưng chỉ chụp vào khoảng không.
A Hành đang đứng bên cửa sổ nhìn về phía Luy Tổ và Chu