Cô Vợ Trẻ Con Mười Triệu Của Tổng Giám
Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2875 lượt.
nàng làm gì, hắn thoạt trông là đoán được ngọn nguồn, lập tức phản ứng lại.
Đôi bên là hai địch thủ hiểu nhau nhất dưới gầm trời này, nhắm mắt cũng đoán được chiêu đòn của đối phương. Cứ đánh mãi về sau, không chỉ bọn họ, mà cả tướng sĩ cũng nhận ra, trận chiến này không thể phân thắng bại bằng mưu kế được, họ buộc phải dựa vào thực lực bản thân, quyết một trận sống mái. Nhất định trận đánh đó sẽ rất ác liệt, dù bên nào thắng đi chăng nữa, cũng chẳng tránh khỏi thương tổn nặng nề.
Nỗi lo âu đè nặng trong lòng tướng sĩ, ngay cả Phong Bá ngày thường vẫn hi hi ha ha cũng sa sầm mặt mày, chỉ mình Xi Vưu là nhàn tản ung dung, giữa mày mi thấp thoáng vẻ ngông cuồng bất chấp mọi thứ. Phong Bá thật sự không sao hiểu được, theo gã thấy, Xi Vưu phải là kẻ bi thương nhất mới đúng.
Thăm dò suốt mấy tháng, cuối cùng Ứng Long hào hứng báo cáo với Hiên Viên Bạt, tuy một dải Ký Châu hoang dã chẳng có sông ngòi gì trên mặt đất, nhưng sông ngầm lại rất nhiều, y đã tìm được một kế sách tuyệt diệu, có điều cần một vài tướng sĩ Thần tộc biết khống chế thủy linh giúp đỡ.
Hiên Viên Bạt đáp: “Ngươi tiếp tục chuẩn bị đi, ta sẽ tìm mấy tướng sĩ Thần tộc giỏi ngự thủy.”
Nàng viết thư cho Hoàng Đế, xin ông nhờ Thiếu Hạo phái binh.
Cao Tân lắm sông ngòi, có không ít tướng sĩ Thần tộc giỏi ngự thủy, Thiếu Hạo đã hứa với Hoàng Đế sẽ cùng Hiên Viên đối phó Xi Vưu, đổi lại Hoàng Đế sẽ không tiếp tay cho Trung Dung ở mạn Tây Nam tự lập làm vua. Hiện giờ chính là lúc Thiếu Hạo thực hiện lời hứa.
Mấy ngày sau, Hiên Viên Bạt và Ứng Long đang bàn việc trong trướng, bỗng thị vệ dẫn theo một người vén rèm bước vào, kẻ vừa tới từ đầu đến chân đều mặc đồ trắng, chính là phục sức của Cao Tân vương tộc. Hiên Viên Bạt thoáng cau mày, lẽ nào Thiếu Hạo chỉ phái một người này đến thôi ư? Ứng Long cũng ngấm ngầm thở dài thất vọng, từ trên người kẻ mới đến, y chẳng cảm thấy linh lực mạnh mẽ gì cả.
Người đó thưa với Hiên Viên Bạt: “Tại hạ Tử Thần, phụng mệnh bệ hạ tới đây có chuyện muốn nói riêng với vương cơ.”
Hiên Viên Bạt lạnh nhạt: “Ngươi tới đây là để trợ giúp Ứng Long tướng quân, mọi sự cứ nghe theo tướng quân điều khiển.”
Hình như kẻ đó lặng lẽ thở dài, dung mạo y đột ngột biến đổi, ngũ quan đoan chính, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo vô chừng, đứng nguyên tại chỗ mà đã toát lên khí độ bất phàm, không giận mà uy.
Chính là Cao Tân Thiếu Hạo!
Ứng Long kinh ngạc, lập tức đứng phắt dậy, cuống quýt hành lễ.
Thiếu Hạo chỉ bình thản hỏi: “Tướng quân thấy ta có thể trợ giúp được chăng?”
Ứng Long ghe hỏi gật đầu lia lịa. Tuy người trên đại hoang Cộng Công là Thủy thần, nhưng trong mắt Ứng Long, Thiếu Hạo mới là kẻ ngự thủy giỏi nhất thiên hạ, có điều Thiếu Hạo quá nổi danh ở những phương diện khác, nên người đời đã quên khuấy mất rằng, y cũng tu luyện thủy linh.
Hiên Viên Bạt nhìn xoáy vào Thiếu Hạo: “Bệ hạ không bận công vụ trong nước ư?”
“Trung Dung cũng không phải là đại họa gì, chẳng qua ta không muốn giết hại lẫn nhau, tiêu hao binh lực để Hoàng Đế rung đùi ngồi hưởng lợi, nên mới tốn chút thời gian thu phục quân đội của hắn đó thôi. Hiện giờ Xi Vưu mới là mối họa lớn nhất, nếu hắn còn thắng thêm một trận nữa, ắt Cao Tân nguy mất.”
“Đa tạ bệ hạ đích thân tới tận nơi trợ giúp, có điều đây là doanh trại Hiên Viên, tuy bệ hạ là quốc vương Cao Tân, nhưng cũng phải tuân theo quân lệnh.”
“Ta nói rồi đấy thôi, ta tên Tử Thần, phụng mệnh bệ hạ tới đây, mọi sự xin nghe vương cơ điều khiển.”
“Ứng Long sẽ trao đổi với ngươi, ngươi cứ nghe lệnh y là được.” Hiên Viên Bạt đứng dậy toan đi.
“A Hành.” Thiếu Hạo giơ tay nắm lấy nàng kéo lại.
“Mạt tướng sực nhớ ra mình còn có việc chưa làm.” Ứng Long lập tức cúi đầu, rảo chân bước ra ngoài.
“A Hành.” Thiếu Hạo chẳng biết nói gì, nhưng cứ một mực nắm lấy A Hành không buông.
A Hành rút ra một tấm khăn lụa, bên trên đầy chữ viết bằng máu: “Bệ hạ mô phỏng nét chữ của ta, gọi Xi Vưu tới Tuân sơn cứu ta và Tứ ca ư?”
Thiếu Hạo nhìn những hàng chữ giàn giụa máu kia, bất giác lại đưa mắt về phía ngón tay út bị cắt cụt của nàng, thân mình khẽ run lên.
Thấy y không phủ nhận, A Hành mỉm cười: “Cảm ơn bệ hạ. Thực ra, ta đâu còn oán hận bệ hạ nữa. Nói cho cùng, bệ hạ cũng chẳng phải Đại ca ta, ta cầu bệ hạ cứu Tứ ca, đúng là đã làm khó bệ hạ rồi.”
“Ta đã thề sẽ săn sóc nàng và Xương Ý, là ta không giữ trọn được lời thề với Thanh Dương, nàng oán hận ta cũng phải.”
A Hành thở dài, “Thuở còn thiên thiếu, chúng ta cứ ngỡ rằng chỉ cần mình muốn thì chuyện gì cũng có thể làm được. Về sau mới biết, chúng ta không thể nào giũ bỏ được gia tộc và xuất thân của mình. Bệ hạ là Cao Tân Thiếu Hạo, nhưng chẳng thể cứu nổi người mà mình muốn cứu, ta là Hiên Viên Bạt, nên người ta không muốn giết mà vẫn không thể không giết. Có những chuyện thực lòng rất muốn làm, nhưng chẳng thể không làm. Đến ta còn như thế, nữa là bệ hạ, những chuyên bệ hạ không thể làm, hay không thể không làm, hẳn còn nhiều hơn ta.”
Xưa nay Thiếu Hạo chỉ mong A Hành lượng thứ, vậy mà đến hôm nay, khi A