Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1795 lượt.

ịch nhìn cô, ánh mắt u buồn.
Vẻ mặt anh mỗi lúc một trở nên dịu dàng.
Trác Yến bỗng căng thẳng, mở to mắt nhìn anh, cổ họng như mắc nghẹn lại, không dám thở mạnh.
Cô thầm lo sợ.
Anh đã có bạn gái. Trong lòng cô cũng có Đổng Thành. Quan hệ giữa họ luôn ràng buộc và cân bằng bởi từ “bạn tốt”.
Giữa họ một khi có thay đổi thì có lẽ không thể nào làm bạn được nữa.
Cô bị anh nhìn đến mức phát sợ. Cô sợ nghe thấy anh nói: Phải, Trác Yến, tôi cũng giống họ, tôi cũng thích cậu.
Không khí bỗng căng thẳng lạ thường, mọi người đều đợi Trương Nhất Địch lên tiếng.
Trương Nhất Địch nhìn Trác Yến, vẻ mặt trở nên dịu dàng lạ lùng.
Trác Yến gần như có ý muốn bỏ chạy.
Trong không khí như có thứ gì đó chực chờ nhảy xổ ra.
Trương Nhất Địch cuối cùng cũng mở miệng: “Trác Yến!”. Anh gọi tên cô.
Trác Yến run lẩy bẩy: “… A… có… có đây!”.
Trương Nhất Địch đang định nói tiếp thì chuông di động đã vang lên.
Trác Yến thở phào.
Chuông di động của anh vang lên thật đúng lúc. Cho dù là một giây nữa, cô cảm thấy mình sắp căng thẳng đến độ tè ra rồi.
Cô thực sự không dám nghe Trương Nhất Địch nói.
Từ lúc Trương Nhất Địch nghe điện thoại, anh nhanh chóng có chút chuyển biến.
Vẻ dịu dàng trên mặt anh trong vô thức đã biến mất. Anh khẽ nhíu mày, hơi cúi mặt, hàng mi dài rung lên vẻ buồn phiền. Giọng nói tuy vẫn dịu dàng nhưng ánh mắt khó che giấu vẻ hụt hẫng.
Anh nói vào trong điện thoại: “Ừ… anh vẫn khỏe, yên tâm, không sao… Ừ, họ đang ở với anh, em đừng lo… Em cũng thế, chú ý sức khỏe… Bây giờ đông người, sau này nói tiếp nhé…”.
Nói đến đây, Trương Nhất Địch càng cau chặt mày.
“… Đừng nghĩ lung tung!… Được rồi, anh sẽ nhớ em!”.
Nói xong câu đó, anh cúp máy.
Trác Yến cứ cúi đầu chơi với đôi đũa của mình.
Người ta đang nói chuyện với bạn gái – không khó để đoán, bên kia đầu dây chắc chắn là bạn gái anh – sao cô lại nhìn anh mãi được, ngượng lắm.
Nên cô không thể nhìn thấy vẻ mệt mỏi và lạc lõng có phần buồn bã sau khi Trương Nhất Địch cúp máy.
A Viên nói: “Lão đại, nghe điện thoại xong rồi, một vòng chơi của chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu! Đang đợi cậu đó, tiếp tục tiếp tục!”.
Trác Yến ngẩng lên trừng mắt nhìn A Viên: “Này cậu!”.
Khó khăn lắm mới gạt vấn đề sang một bên, nhưng cậu ta lại lôi nó lại.
A Viên toét miệng nhe răng với cô.
Cô quay sang nhìn Trương Nhất Địch.
Cô dè dặt liếc anh.
Hình như anh có vẻ khác lúc nãy.
Ban nãy những bong bóng cảm tính đang nổi lên xung quanh anh bây giờ đã biến mất, lúc này anh hoàn toàn khôi phục lại dáng vẻ thường ngày, bình tĩnh, kiềm chế, không dễ dàng để lộ cảm xúc.
Cô bất giác chau mày.
Thấy cô cau mày, Trương Nhất Địch cười khẽ, nói ngắn gọn: “Đừng lo, chúng ta là bạn thân, tôi sẽ không đùa giỡn với cậu. Cho dù ba cậu kia thật sự thích cậu thì…”. Trác Yến thầm nín thở nghe anh nói tiếp: “… tôi sẽ không!”.
Trác Yến cảm thấy hơi thở mắc kẹt ở cổ họng bây giờ có thể thở ra nhẹ nhõm.
Cô không biết nên nói gì, chỉ cười hì hì với anh.
Đại Vĩ ngồi cạnh đã bắt đầu say bỗng lên tiếng: “Lão đại, cậu, phạt rượu phạt rượu!”.
A Viên và Cát Huy vội vàng giữ cậu ta lại, không cho cậu ta nói tiếp.
Trương Nhất Địch đứng dậy, cười nhẹ rồi nói với Trác Yến đang thiếu tự nhiên: “Ra ngoài cho mát đi!”.
Trác Yến cùng Trương Nhất Địch ra khỏi quán ăn, ngồi xuống bên dưới ánh đèn điện bên ngoài cửa quán.
Hai người cùng im lặng.
Trác Yến thấy mất tự nhiên.
Không chịu nổi sự ngượng ngập im lặng như vậy, cô vụt đứng lên, chỉ tay về phía trước, cười khan: “À ờ, ra đây lâu quá rồi, có phải chúng ta, he he he… nên về trường không?”.
Trương Nhất Địch ngẩng đầu nhìn cô.
Ánh đèn vàng dìu dịu chiếu trên gương mặt anh, khiến trông anh có vẻ u buồn hơn bình thường.
Trong đáy mắt anh như có ánh sáng đang lặng lẽ di chuyển.
Trác Yến bị anh nhìn đến nỗi thấy hốt hoảng một cách lạ lùng.
“Trác Yến”. Một lúc sau, anh gọi tên cô: “Ngồi đây thêm với tôi một chút, được không?”.
Trác Yến hơi sửng sốt.
Giọng anh gần như là “van nài”.
“Ưm… cái đó…”. Cô túm tóc, nhìn về phía trường rồi lại nhìn gương mặt đầy vẻ mong chờ của anh, nhất thời không quyết định được.
“Hôm nay”. Trương Nhất Địch buồn bã lên tiếng: “Là một năm mẹ tôi qua đời”.
Trái tim Trác Yến bỗng trĩu xuống.
Thì ra Trương Nhất Địch đã mất mẹ!
Trác Yến cảm thấy cô thực sự hơi vô tâm. Bây giờ nghĩ lại, suốt đêm nay ba tên yêu quái kia đã nói bao nhiêu lần là tối nay chủ yếu ở cạnh Trương Nhất Địch.
Nghĩ đến chuyện Trương Nhất Địch đã mất đi người mẹ, trái tim Trác Yến thoáng mềm đi, những ngần ngại do dự lúc nãy đã biến mất; bây giờ trong lòng cô, chỉ còn lại sự thương xót chàng trai này.
Cô ngồi xuống cạnh anh, nói với vẻ hối lỗi: “Xin lỗi, mình không biết hôm nay… Haizzz, mình thật vô tâm! Ba cậu kia cứ nói tối nay ở cạnh cậu, nhưng mình lại không phát hiện ra gì! Mình suy nghĩ quá chậm chạp rồi!”, vừa nói, vừa lấy tay gõ vào đầu.
Trương Nhất Địch nhanh tay chặn hành động tự ngược đãi của cô: “Đừng gõ nữa”. Anh nh


XtGem Forum catalog