Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341828

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1828 lượt.

n, ngượng ngùng cười hì hì.
Bộ phim hôm qua cô xem, có lẽ trong mắt người khác thực ra cũng chỉ bình thường, nhưng không biết vì sao cô lại thấy rung cảm sâu sắc.
Có lẽ vì ngụ ý mà nó ẩn chứa – Cố lên! ‘Trạm tiếp theo Thiên Hậu’ chính là bạn!
Cô thích điên cuồng ca khúc chủ đề cùng tên “Trạm tiếp theo Thiên Hậu”. Sau khi xem xong bộ phim này, cô lập tức chạy đến tiệm đĩa CD mua ca khúc phim. Nhưng mấy tiệm đều không thấy, cuối cùng đành buồn bã trở về phòng.
Lúc về rồi, cô viết dưới chữ ký của mình: Hầu ca vạn năng huynh mau cưỡi cân đẩu vân đến trước mặt muội nói rằng huynh sẽ tặng muội CD “Trạm tiếp theo Thiên Hậu” đi! Hầu ca tuy rằng huynh nhiều lông nhưng muội sẽ dũng cảm lấy huynh…
Trác Yến thở dài đau lòng với Giang Sơn: “Haizzz, tôi tìm rất nhiều tiệm đĩa cũng không thấy CD ca khúc chủ đề phim đó, đúng là ứng với câu nói kia, có tiền mà không mua được thứ mình thích, đau buồn quá!”.
Giang Sơn cười giễu cô: “Thi đến nơi rồi mà cậu còn có tâm trạng quan tâm đến thứ này, Trác Văn Tĩnh cậu đúng là có niềm khao khát mãnh liệt thật đấy! Nhớ lúc nợ môn phải mạnh mẽ lên, đừng khóc đấy nhé!”.
Trác Yến trừng mắt nhìn cậu, hậm hực: “Đồ mỏ quạ không có ước mơ! Mặc kệ cậu!”.
Nói xong cúi đầu xuống thật, không thèm đùa giỡn với Giang Sơn nữa.
Lúc gần ăn trưa, Giang Sơn vừa dọn đồ vừa hờ hững nói với Trác Yến: “Chiều nay anh đây mua phần thưởng giúp thầy, cô bé phải ngoan, phải ôn tập ngoan ngoãn lúc có anh hay không cũng vậy, cố gắng học hành, đừng lười biếng, coi chừng nợ môn!”.
Trác Yến vừa lườm cậu vừa suỵt một tiếng: “Đồ mỏ quạ!”.
Hôm sau lúc tự học, Giang Sơn bỗng quay lại.
Anh nhướn mày, có vẻ đắc ý hỏi Trác Yến:”Cậu nói xem cậu phải cảm ơn tôi thế nào đây?”.
Trác Yến ù ù cạc cạc, ngơ ngẩn hỏi lại: “Cái gì mà cảm ơn cậu? Tôi còn nợ cậu tình người mà chưa trả à? Cậu đừng hòng lừa tôi nhé, tôi tỉnh táo lắm!”.
Giang Sơn phì cười thành tiếng: “Cậu cũng nói ra được câu này mà không ngượng à? Lừa gạt bản thân đúng là siêu thật! Cho cậu thêm cơ hội, mau nghĩ cách cảm ơn tôi đi!”.
Trác Yến nheo mắt lại liếc xéo Giang Sơn: “Bạn à, hôm nay trước khi ra ngoài bạn đã uống thuốc chưa? Nếu uống rồi thì nói cái gì mà chị đây nghe hiểu được ấy?”.
Giang Sơn cười khà khà: “Được thôi, mồm miệng đáo để quá! Để xem cậu còn cứng miệng với tôi đến bao giờ!”. Vừa nói vừa đưa ra một vật có hình vuông.
Trác Yến nhìn thứ mà cậu đưa ra, lập tức vui mừng kêu lên: “Wow! ‘Trạm tiếp theo Thiên Hậu’!”. Cô người lên hỏi Giang Sơn: “Cậu tìm ra ở đâu thế? Tôi chạy bao nhiêu tiệm đĩa mà không tìm thấy! Anh Giang, em nhận ra rồi, anh là một người tốt!”.
Giang Sơn nói với vẻ hờ hững: “Cậu ngốc, nhân phẩm không tốt nên không mua được, hôm qua lúc tôi mua đồ giúp thầy hướng dẫn thì đã nhìn thấy ngay, thứ này dù sao cũng không nặng, lúc đó tâm trạng tôi cũng tốt, nghĩ lại thì thấy có một cô ngốc thích cái này nên tiện tay mua luôn”.
Cậu đưa tay đẩy gọng kính, toét miệng hỏi Trác Yến: “Sao nào cô bé, vẫn không định cảm ơn tôi à? Còn nữa, lúc nãy cậu nói tôi gì nhỉ? Uống thuốc chưa phải không?”.
Trác Yến vừa vò tóc vừa cười hê hê, vẻ mặt có chút ranh mãnh vô lại: “Ôi trời cái cậu này, sao lại nhớ chuyện vặt vãnh kỹ thế kia chứ? Làm chuyện lớn thì không nên để ý tiểu tiết! Những lời ban nãy tôi quên lâu rồi! Ha ha! Ha ha ha ha!”.
Giang Sơn nhìn bộ dạng cười ngô nghê của cô thì bất giác cũng mỉm cười theo.
Trác Yến vừa bóc đĩa CD ra vừa hỏi: “Bao nhiêu tiền?”.
Giang Sơn lơ đãng đáp: “Không đắt, thôi tặng cậu, xem như… ừ, phần thưởng chúc mừng cậu không nợ môn vậy! Nếu cậu nợ môn thì trả nó lại cho tôi!”.
Trác Yến đảo đảo mắt, cười toe toét gật đầu: “Ừ! Nếu không nợ môn thì đến lúc đó, tôi sẽ mời cậu và Ngô Song ăn cơm!”.
Hàng lông mi khẽ rung, Giang Sơn cười với Trác Yến: “Đến đó hẵng tính!” rồi quay đi, bắt đầu xem sách.
Buổi tối tự học xong về lại ký túc xá, chiếc di động mới mua không lâu của Trác Yến réo rắt trong túi.
Nhạc chuông ngắn, chắc là tin nhắn.
Cô móc điện thoại ra, nhìn kỹ bên cạnh tin nhắn ở góc phía trên màn hình, ở đó ghi tên Trương Nhất Địch – anh hẹn cô xuống lầu, anh đang đứng đợi.
Trác Yến nhảy nhót xuống dưới, nhìn thấy ngay Trương Nhất Địch.
Cô chạy đến trước mặt anh, hơi thở gấp, hỏi: “Tìm mình có việc gì thế?”.
Trương Nhất Địch đưa vật anh đang cầm trong tay cho cô.
Trác Yến nhận lấy, cúi đầu nhìn rồi sững sờ.
Trác Yến ngẩn ngơ nhìn đĩa CD trong tay, mãi không nói được gì.
Bìa đĩa quá quen thuộc, cô đã xem gần như cả buổi chiều.
Trương Nhất Địch nói: “Biết cậu thích, lúc ra ngoài mua đồ thì nhìn thấy nên tiện thể mua nó về cho cậu”.
Trác Yến vừa nghe vừa ngơ ngẩn.
Sao lúc cô đi mua thì tốn bao nhiêu công sức, đi qua bao nhiêu tiệm cũng không thấy bán; nhưng đến Giang Sơn và Trương Nhất Địch thì lại dễ dàng như vậy, hình như đều là vô tình mà thấy. Chẳng lẽ thứ CD này cũng biết trọng nam khinh nữ?
Trong lúc thất thần, cô nghe thấy giọng nói ngần ngại của Trương Nhất Địch.
“Sao vậy? Không thích à?”.
Trác Yến vội